Valentine ngố

191

Lang thang trên mạng đọc những bài viết chủ đề tình yêu; vui có, buồn có, sock có, cảm động có… Click chuột vào link tên bạn thân gửi, tròn mắt vì vẻ đẹp của bộ sưu tập ảnh “Thiên nhiên trong tuần”. Hai đứa cùng bình luận một lát rồi lại việc ai nấy làm. Hình như thằng bạn lại chơi game, nó yêu game hơn mọi thứ trên đời. Lại lượn quanh các shop quà online, ngắm nghía, tăm tia, săm soi những món quà thật đáng yêu, mơ mộng xíu, ước ao xíu… rồi thôi! Cuối cùng lại trở về với mấy bài tập luyện nghe tiếng Anh online… Mệt nhoài…

Độc thân… thật ra… không tuyệt lắm…

Thức dậy trong tiếng nhạc ồn ào quen thuộc từ nhà hàng xóm, cắm điện vào ấm đun nước gỉ sét, điện giật khẽ – cảm giác thật đáng ghét, mà hình như quen rồi, ngày nào cũng thế, lâu dần thành ghiền. Chậm rãi nhấm nháp li cà phê “không nguyên chất”, tận hưởng buổi sáng lúc 9h – tự nhủ “Valentine cũng như ngày thường thôi” rồi tự thấy khó chịu với câu nói dối lòng.

Ừ thì không như bình thường, vì hôm nay là ngày đặc biệt: ngày của tình yêu, ngày của những lời có cánh, ngày của hoa hồng, ngày của Socola, nhưng chỉ duy nhất một điều: ta chẳng có một chút liên quan đến những thứ đó. Ta cô độc.

Nhưng dù sao cũng bình thường, bởi còn rất nhiều người như thế, chẳng phải riêng ta. Ngày tình nhân thì đã sao, mọi thứ vẫn diễn ra đúng với trình tự ngày thường đấy thôi !

Mà có vẻ không bình thường thật… sinh viên năm ba rồi…

Bình thường mà !

Cứ mãi suy nghĩ loăn quăn giữa “bình thường – không bình thường” mà cũng mất nhiều thời gian thật. Cuống cuồng làm những việc lặt vặt của buổi sáng “bình thường”, rồi ăn cơm, tắm, và đến lớp thật đúng giờ.

– ” Đổi phòng rồi hả mày? Sao tao chẳng thấy ma nào hết vậy nè?”

– ” Mày khùng hả? Hôm qua tao nhắn tin cho mày là hôm nay nghỉ học mà!”

– !!!

Lại lang thang, hoa hồng bán đầy đường, những cặp đôi xoắn xuýt bên nhau, dù trời nắng chang chang đến ngột ngạt. Phì cười, hình như tình yêu là một chiếc máy điều hòa nhiệt độ cực đặc biệt thì phải. Góc cuối con đường, một đôi đang hôn nhau thắm thiết, không muốn nhìn, nhưng vẫn len lén nhìn. Mặt nghệch ra, không phải vì nụ hôn quá ấn tượng, mà là tự dưng cảm thấy sao mình quá cô đơn lạc lõng trong ngày trọng đại này. “Ước gì… anh ở đây giờ này…”

Ai như tên lớp trưởng lớp thể dục thế kia? Trời! tên đó mà lại ngồi bán hoa sao? Có nên lại chào hỏi vài câu không nhỉ? Dù sao cũng là chỗ quen biết mà. Mà thôi, đứng nhìn hắn gói hoa là được rồi. Con trai lớp thể dục mà khéo tay thế không biết. Hắn cười rất tươi trao hoa cho khách, nhận tiền, cảm ơn, rồi ngồi xuống uống ngụm nước. Mồ hôi lấm tấm trên áo rồi kìa. Hắn lục lọi trong thùng bánh quy một lúc, lôi ra được một mớ những tờ tiền đủ loại, đếm, vuốt phẳng, rồi mím môi, hình như mắt hắn thoáng xa xôi, kèm theo một tiếng thở dài thì phải. Không chắc lắm, khoảng cách khá xa mà, nhưng hình như là vậy thật…

Tự nhiên… mình cũng thở dài…

– Alo! Nghe đồn người mất hồn mất vía vác cặp đi học hả?keke

– gru… đáng ghét! Ta đang nóng. Đừng chớ dại mà chuốc họa vào thân!

– Ax! Valentine mà quạu gì! Đến YAN đi, uống sinh tố dâu cho hạ hỏa, tui khao!

Mà công nhận tên này cũng khéo mời ghê, nói cụ thể “sinh tố dâu” làm chi cho ta không thể chần chừ được thế này không biết !

Mà sao hôm nay hắn lại có “nhã hứng” leo lên tận tầng 2 thế nhỉ, chắc là dẫn em nào lên đấy cho lãng mạn. Ấy ấy, vậy là hắn đã có người yêu rồi sao ta? Tên này cũng ghê thật. Mà ai đời Valentine đi với người yêu lại gọi bạn thân đến làm quái gì. Ôi trời, lẽ nào… Lẽ nào… Hihi. Suy diễn tí… mơ mộng tí…

Thực tế ngay trước mắt kia rồi. Sự thật là hắn đang ngồi với một em xinh đáo để! Sao bỗng dưng nghe tiếng “bụp bụp” vậy ta?! À, chắc là tiếng vỡ của mấy chiếc “bong bóng mộng mơ” ta tạo ra nãy giờ !

Hắn “bệnh” thật, toàn làm chuyện khác người, không khéo hắn dụ ta đến đây vừa khoe người yêu, vừa cố tình chọc quê ta. Đáng xử chém! Dám đặt ta vào tình huống khó chịu thế này. Nhưng trước mặt em gái kia, ta nỡ lòng nào làm bẻ mặt hắn. Hơn nữa ta không thể để mất hình tượng “nữ sinh viên lịch sự, vui vẻ, hòa đồng” được. Hít sâu nào, mỉm cười thật tươi nào, nén giận trả thù sau. Mà cái mặt hắn sao dễ ghét, làm như hắn nghe được hết những lời ta độc thoại nội tâm hay sao ấy.

Li sinh tố dâu điệu đàng trên bàn kính, nó kích thích tất cả các giác quan của ta. Thôi kệ, dù sao hắn cũng khao ta, kể ra cũng không tiểu nhân lắm.

” Đây là bạn Việt Thảo! Còn đây là bạn thân của anh, em có thể gọi chị ấy là…”

“ak! Chị là Thúy Diễm. Tên em đẹp quá!”

– Cái tên này đáng ghét quá cũng may mà ta nhanh miệng hơn chứ nếu không thì hắn lôi cái biệt danh chuối toàn tập của ta ra rồi.

” Em cũng thích tên chị lắm. Nghe dịu dàng và nữ tính ghê!” – Bé cười thật duyên với ta.

Ôi con bé này mới đáng yêu làm sao! Vậy mà lại rơi vào tay tên bạn thân cùi bắp. Thật là tội nghiệp quá đi!

Hắn cười sặc sụa. Cười rơi cả muỗng, thật là chẳng ra gì, dù sao cũng là nơi công cộng, trước mặt ta thì không sao, quá quen với tính cách cù lần của hắn rồi; đằng này lại thô thiển trước mặt bạn gái lịch sự như vậy.

– Làm ơn cho tui xin đi hai cô ơi, tui dị ứng với cách nói chuyện của hai cô quá! Haha

Ối! Hai luồng sát khí phát ra từ hai cô gái dịu dàng lịch sự làm hắn bật ngồi dậy, thu người lại cố thủ, đưa tay bịt kín miệng, ánh mắt sợ hãi vừa đáng ghét vừa buồn cười. Ta và con bé bây giờ đã thành đồng minh, mà công nhận hắn biết chọn người để yêu đấy chứ, ta cũng yên lòng mãn nguyện khi thấy cuối cùng hắn cũng đã khôn lớn rồi… Cầu trời phật phù hộ cho hắn và con bé hạnh phúc lâu dài….(Ta mà nói câu này ra thế nào hắn cũng sụt sùi ” Ôi con cám ơn…ngoại”)

Ta đã bảo phải đưa con bé về tận nhà rồi hãy trở lại, thế mà không nghe. Nhưng con bé chắc là yêu hắn lắm, mặt mày bí xị, nhưng không tỏ vẻ gì là trách móc cả, lủi thủi leo lên xe về một mình. Trước khi đi còn nói một câu mát rười rượi : “Chị dễ thương ghê, em rất thích chị”. Ta kênh kiệu vênh mặt lên, để hắn thấy rằng người yêu của hắn đã công nhận “giá trị” của ta, không như hắn, lúc nào cũng chỉ biết chê bai đủ điều!

Đột nhiên, con bé quay sang hắn:

  • Anh Hai mà ăn hiếp chị Diễm là em không thèm giúp anh Hai giặt đồ nữa đâu.

Con bé… Hắn… Ta… Ta choáng! Ta sốc! Ta…ta… không biết trời chăng mây đất gì nữa rồi! Hắn cứ nhìn ta cười cười, cười gì mà đáng ghét thế không biết.

– Sushi nha. 7h.

– Điên à? Tối Valentine đấy!

– Ớ…bộ tối valentine là không được ăn Sushi hả?

Ta mỉm cười bẽn lẽn vứt điện thoại sang bên, và cũng không trả lời tin nhắn của hắn nữa… Ôi Valentine !!!

Bởi Ngọc Nhân