Tỉnh Mộng

201

Sau gần nửa năm cùng tham gia câu lạc bộ dưỡng sinh, ông bà rủ nhau đi du lịch. Tour có hai ngày một đêm nên con cái rất hồ hởi động viên các cụ lên đường.

Cô nhân viên văn phòng tour cứ ngỡ họ là đôi vợ chồng già như bao cặp khác nên mau mắn ghép họ thành đôi ở chung phòng. Cùng tuổi 65 nhưng trông ông vẫn phong độ lắm. Diện nguyên cây trắng áo phông, quần short lại thêm cặp kính cận ông nổi bần bật giữa đám đông nhờ dáng dấp thư sinh, nho nhã. Bà thì ngược lại gầy gò, đen đúa quần đen áo nâu. Bà vợ cũ của ông ốm liệt giường 10 năm mới giỗ đầu, còn chồng cũ của bà đi theo tiếng gọi tình yêu cũng cỡ hai chục năm rồi. Một mình bà tất tả sớm hôm nuôi đàn con lít nhít 3 đứa trưởng thành rồi dựng vợ, gả chồng cho chúng nó. Giờ tuổi già sồng sộc tới, tay chân nhức mỏi hết bà rất muốn có người bầu bạn sớm hôm.

Ảnh minh hoạ

Gặp ông tại câu lạc bộ, thấy ông hiền lành bà đem lòng thương rồi thì về nhà cặm cụi nấu món này, món kia mang cho ông. Phần ông sau 10 năm đằng đẵng hầu bà vợ bệnh tật giờ thấy có người chăm sóc thì cảm động lắm. Hai đứa con trai ông cũng lấy vợ rồi ra riêng hết nên ông cũng nghĩ sau lần đi du lịch này về sẽ họp các con lại thông báo cho chúng nguyện vọng muốn tái hợp với bà. Lên xe bà ngồi ngay cạnh cửa sổ, còn ông thì ngồi sát bên một chị rất khó đoán tuổi vì tóc trên đầu đã lấm tấm bạc nhưng khuôn mặt còn rất trẻ, trắng trẻo, phúc hậu, cười rất tươi.

Chị đi cùng một chị bạn nên hai người cười nói rúc rích suốt. Lắng nghe chuyện của họ một lúc lâu ông cũng lân la làm quen. Chị mới 54 tuổi, giáo viên, về hưu sớm vì chồng bị ung thư nằm lăn lóc khắp các bệnh viện 5 năm anh mới đi, cũng sắp đến giỗ lần thứ ba của anh rồi.Vì nghĩ ông và bà là vợ chồng nên các chị nói chuyện với ông rất thoải mái. Đến bữa ăn cũng rất tình cờ họ ngồi cùng mâm. Ông tán thưởng nhìn chị vừa xới cơm nhanh thoăn thoắt cho mọi người, vừa nhẹ nhàng nói chuyện vui. Ừ ngày trẻ ông đã từng mơ ước có một người vợ xinh đẹp, phúc hậu, dịu dàng như chị vậy đấy.

Sau những giờ làm lụng cực nhọc trở về sẽ có người ngồi bên mâm cơm anh à, anh ơi với ông. Tiếc rằng vợ ông rất kiệm lời rồi đến khi bà bị đột quỵ thì chỉ có ông một tay chăm sóc, đút cơm cho bà. Bệnh tật làm bà trở nên khó tính luôn luôn dằn hắt ông nên cuộc sống của ông rất ngột ngạt. Con cái đứa nào cũng bận bịu, năm thì mười họa mới về thăm bà, thấy cảnh đó thì cũng thương ông nhưng rồi cũng chả làm được gì, đứa nào về nhà đứa ấy với vợ con mình.

Nhận phòng, nghỉ ngơi xong ông thơ thẩn ra vườn ngắm những trái bưởi la đà trĩu cành thì nghe thấy tiếng cười giòn tan vang lên ngay bên cạnh. Chị và bạn vừa xuống mương bắt cá về, ống quần xắn cao để lộ bắp chân tròn, trắng muốt. Ông nhìn dõi theo cho đến khi chị bước vào phòng và rồi ông cứ ngồi ở ngoài mãi cho đến khi bà bước ra gọi ông đi ăn tối.Ăn tối, chuyện trò vui vẻ xong thì các cặp vợ chồng về phòng. Chị và bạn nán lại để nghe đàn ca tài tử. Bà đưa cặp mắt mong chờ nhìn ông nhưng ông cười ngại ngùng nói ông rất thích nghe cải lương.12 giờ đêm bà nằm co ro trong bộ đồ mới chờ ông về thì nghe tiếng đẩy cửa khẽ khàng. Ông rón rén đi vào, đứng nhìn bà một lúc rồi đi về giường mình.

65 tuổi bà chẳng còn ham hố gì, chỉ muốn có người nói chuyện cho ấm nhà, có bóng đàn ông để những khi đau ốm, tắt lửa tối đèn đỡ sợ.65 tuổi ông vẫn thấy mình còn trẻ trung, phong độ lắm.Bên giường này bà quay mặt vào tường, nước mắt rơi dài trên má.

Bên giường kia ông ngáy ó…o…, trong giấc mơ ông lại nhìn thấy bắp chân trắng lóa của người ấy. Sáng ra khi mọi người cùng ngồi ăn sáng, ai cũng giật mình nghe bà nói với ông “Bác Hà tí có mua mật ong không?”Thì ra thế!Tình chỉ là giấc mơ thôi. Ăn cháo đâu nhất thiết phải lấy người nấu cháo. Biết là thế mà lòng bà đau quá.

Dương Tường