Tiếng chổi tre của nó

190

Từ lúc biết yêu đến giờ nó đã đánh mất đi cái hồn nhiên nhất của lòng mình. Việc gì nó cũng nghĩ, việc gì nó cũng bận tâm, việc gì cũng làm rung cảm tâm hồn nó. Nó yêu một cách mù quáng, đúng là chưa từng được yêu, mối tình đầu cơ! Anh ấy đến và bước vào cuộc đời nó tựa hồ như những vì sao tô điểm cho nền trời thăm thẳm, như một mũi tên xuyên thủng trái tim rỉ máu nhỏ bé của nó rồi bay đi mất hút.

Nó gặp anh, lần đầu tiên ánh mắt anh lạc vào lòng nó, anh có một đôi mắt sáng và đẹp lạ thường. Nó yêu anh vì nhiều lẽ nhưng có lẽ sự đồng cảm lớn nhất vì anh là một cảnh sát môi trường. Anh biết quý yêu từng hang cây xanh lá, day dứt vì những hố nước thải, lo âu vì rác rưởi cũng như nó- cô công nhân quét rác.

Trời tối lờ mờ anh đeo khẩu trang để lộ đôi mắt còn nó bộ đồ công nhân đẫm mồ hôi. Nó nhìn anh từ trên xuống ngoài ánh mắt ra nó còn đọc được dòng chữ “Cảnh sát môi trường” trên áo. Anh đẹp tuyệt vời như một hoàng tử trong truyện cổ tích mà nó thường hay đọc.

– Đã trễ lắm rồi sao em chưa về? Đường phố mới quét xong sạch thật, lòng người cũng trở nên mát mẻ hẳn ra.

– Em hốt hết chỗ rác này rồi về luôn thể

Một dòng thương cảm dâng tràn lên mắt anh khi anh chợt nhận ra đôi chân què quặc của nó.

– Chân em …!

– Em bị sốt bại liệt từ nhỏ (nó cười một nụ cười rất nhạt)

Với tay tháo khẩu trang anh tiếp

– Sao em không đeo khẩu trang, lạ thật

– Hằng ngày mọi người đều sợ ngửi mùi rác nhưng em không sợ. Ngửi mười mấy năm nay thành thử quen.

– Nhưng ngửi lâu ngày sẽ có hại cho sức khỏe đó!

– Chính mùi rác này đã nuôi sống em và mẹ thì có gì phải sợ đâu anh.

Chân thành nó trả lời anh ráo hoảnh, anh vừa thương thương, vừa đau xót, vừa cảm phục cô gái này.

Nó chào anh rồi kéo xe về. Nhìn thấy nó khập khiễng từng bước bên vỉa hè, đôi vai gầy nhỏ nhắn, lưng áo xanh đẫm mồ hôi, anh không nỡ. Đuổi theo

– Nhà em ở đâu?

– Hẻm 7

– Để anh kéo về cho

– Em kéo đến đầu chợ rồi đi bộ về.

Anh đứng lặng nhìn theo.

 Ngày hôm sau anh đi trực, bất chợt nhìn ngang quán tàu hủ luộc vẫn cô gái với đôi chân khập khiễng và lưng áo ướt mồ hôi

–  Dì ơi cho con năm  miếng tàu hủ và hai ngàn cháo trắng . Niêu cơm nhỏ bé ở nhà và ngần ấy là bữa chiều của hai mẹ con.

–  Em…!

Một lần nữa đôi mắt sáng ấy khiến lòng nó kỳ lạ quá

–  Ủa em ăn tàu hủ hả, ăn chay sao?

–  Dạ, em ăn chay

– Em vất vả thế này còn ăn chay sao mà đủ chất

– Tàu hủ vừa rẻ lại vừa ngon ngày nào em và mẹ cũng ăn hết, đâu có sao đâu. Mẹ em nói ăn thịt cá giết nó tội nghiệp lắm! (Nó lại cười vẫn nụ cười nhạt ấy).

Phượng đã hai lần thay lá, 365 ngày và 365 ngày nữa. Mỗi ngày nó vẫn bắt gặp ánh mắt ấy, cây chổi tre trên tay đã nhẵn bóng, kể từ ngày nó gặp anh. Mẹ nó đã qua đời hai năm rồi, anh là người an ủi, động viên, giúp nó lấy lại niềm tin và sức sống. Cây chổi tre đã gãy bởi bao giông tố của cuộc đời. Anh sửa lại để nó tiếp tục yêu môi trường, yêu mọi người và yêu anh tha thiết.

Tuổi hai mươi mốt tình yêu nảy nở như mùa xuân căng tràn nhựa sống, đôi lúc nó tự ti nhìn lại mình- một cô quét rác, một đôi chân què quặc, một thân hình chổi tre. Còn anh, sinh viên tốt nghiệp đại học, con út của một gia đình phú nông, cao to, hoàng tử trong lòng nó. Làm sao xứng ?

Hai năm trời là khoảng thời gian không dài cũng chẳng ngắn, đủ để khắc ghi trong lòng nó một bóng hình, ánh mắt thân thương, những tiếng cười trong vắt trong căn nhà lụp xụp ở hẻm 7, con đường in dấu chân cao thấp của nó và anh, cáng xe đẩy hòa vân tay hai đứa, những dĩa đậu hủ vừa đầy ắp kỷ niệm vừa hòa làm máu trong nó chảy về tim rồi lan khắp cơ thể.

Nó sung sướng khi nghĩ về anh, nghĩ về tương lai xa thẳm. Cô bé lọ lem và hoàng tử sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi, nó sẽ sinh cho anh những đứa con bụ bẫm. Ôi! Nó mơ ước! Nụ cười của nó không còn nhạt nữa. Nó cười thật đẹp, đẹp như một đóa hướng dương rực vàng khoe sắc.

Tâm hồn ngây thơ của nó đã bị những hạnh phúc, tự ti; lo âu, mơ ước;… choáng chỗ. Nó lãng mạn như áng mây phiêu bồng lại muôn ngàn khắc khoải. Sự nghèo khó… như được san lắp lại như hố sâu thăm thẳm.

Và, anh đi qua cuộc đời nó bởi định kiến gia đình; mà không, bởi cái nghèo, bởi tiếng chổi tre, bởi đôi chân què quặc, bởi mẹ nó không còn và chắc có lẽ còn bao nhiêu cái “bởi” nữa vây quanh nó.

Hạnh phúc, tình yêu, mộng mơ, khao khát đã qua đi sạch trong cuộc đời nó như những nhác chổi trên con đường nó quét. Còn chăng là mùi âm ẩm gây gây của rác mà nó đã ngửi mười mấy năm nay, là một nỗi đau tê tái cuộn lên trong trái tim. Tất cả biến thành sức nặng vô hình đè lên đôi vai bé bỏng và đôi chân tàn tật của nó. Hình ảnh người con gái áo xanh với mồ hôi ướt đẫm lưng khập khiễng đi về trong đêm nặng nhọc hơn. Một giọt nước mắt vừa rơi xuống đất.