THIÊN ĐƯỜNG CỦA MÙA ĐÔNG

192

Sáng nay, trời bỗng trở gió lạnh mà không hề thông báo trước gì hết. Cô bé uể oải chui ra khỏi chiếc khăn có in hình những chú teddy thật ngộ nghĩnh, dễ thương. Cả căn phòng của cô bé cũng đầy teddy: chú thì cười tươi, chú khóc nhè đủ hình dáng. Cô bé băn khoăn tự hỏi: mùa đông đến tự khi nào vậy ta?, ai đắp chăn cho mình thế nhỉ?. Rồi cái ý nghĩ đó cũng mau quên đi. Cô bé chạy nhanh đến bên cửa, mở tung ra nơi có ‘thiên đường của cô bé _ ban cong đầy những hoa.

A! lạnh quá! Cô bé khẽ reo lên khi cánh cửa vừa mở. những đợt gió lạnh đầu mùa ùa vào vây lấy cô bé làm tung bay mái tóc dài thật dài. Trông cô bé lung linh như một thiên thần trong bộ váy ngủ màu trắng.

Dường như những luồng gió đầu mùa tinh quái không làm cho cô bé ngại ngùng, khép nép trước chúng. Cô bé vòng hai tay xiết lấy dôi bờ vai thon, mắt nhắm nghiền, đôi môi sẻ mỉm, sẵn sàng tư thế đón nhận một điều mới mẻ đang tới. Cô bé hít một hơi thật sâu “cơn gió lạ” kia vào trong mình và từ từ tận hưởng cảm xúc.

Những ngọn tầm xuân bụ bẫm, xanh non như đang cố sức vươn những cánh tay của mình ra bám lấy lan can ban công. Những dây, những lá, những gai đan chằng chịt vào nhau ôm ấp lấy “thiên đường của cô bé. Cài vào đó là những nụ cùng bông tầm xuân phớt hồng mang một mùi thơm ngai ngái đến dễ chịu. mấy giò lan điệp vàng – loài hoa cô bé thích từ cái tên lẫn sác màu ( và chút kỉ niệm) – đang đung đưa trước gió khoe những cánh bướm xinh của mình. Cô bé hay thì thầm: Điệp đẹp lắm, lung linh lắm, mà sao Chị không được là cánh bướm kia để ở cạnh Điêp”. Chắc kỉ niệm buồn nên ngay sau đó cô quay thật nhanh sang mấy chậu xương rồng và mỉm cười thật tươi để vứt ngay đi cái thoáng buồn kia đi.

Bữa nay thêm một “em ú” nữa về nhà cô bé. Đó là cái tên ” nghe ngộ” mà cô bé đặt cho chậu xương rồng. Cậu bạn cùng bàn đã tặng cô bé.

Sao Huy biết mình thích xương rồng? – Cậu bạn còn đang ừ thì thì cô bé rối rít: Nhi gọi là em Ú nha! Nghe ngộ quá! – Cậu bạn tròn xoe đôi mắt

Sau đó thì cô bé chẳng còn biết cậu bạn đứng cạnh mình như thế nào nữa. Cô chỉ còn biết mình và em ú xương rồng thôi.

Lấy bình nước tí hon cô bé xịt xịt lên những cánh điệp vàng và những chậu xương rồng mập ú căng tràn nhựa sống, gửi những nụ cười vào niềm vui nho nhỏ đó rồi mau chóng sửa sang đi học. Cô bé đâu biết rằng cũng khi ấy có nụ cười lẩn khuất trong gió gửi dành tặng riêng cô.

Buổi sáng thứ hai của những ngày đầu đông cũng không lấy làm lạnh lắm, nhưng nó làm cho lòng người ta thấy se lại, muốn tìm ngay lấy cái khăn ( chiếc khăn kiểu lỗ thưa cũng được) choàng lên vai cho “mùa đông một chút”. Nhưng cô bé thì vẫn trong dáng vẻ một “thiên thần cánh trắng” nhẹ nhàng đón bình minh trong những đợt gió tung bay và đánh thức những sinh linh bé bỏng của mình. Phía dưới ” thiên đường” của cô bé đường phố nhộn nhịp dần lên. Nó cũng được cô bé chào đón như một thiên thần cánh ong lướt gió cùng chú bé Piter Pan qua những cánh đồng hoa trong truyện cổ tích. Không nơi đâu rộng tầm mắt bằng ban cong hoa của cô bé hết. Cô hết sức chú tâm vào nó thôi.

Nhiều ngày sau cũng thế vẫn như khi đông chưa đến. Cô bé vẫn cứ thờ ơ, hờ hững với tất cả. Có cái gì đó sắp đến mà cô không hay. Vẫn là quan điểm: khong nơi đâu đáng quan tâm bằng thiên đường của cô bé hết.

“Haátt xiiiiiì!” “Cậu bị cảm rồi!. Cầm lấy chai dầu nóng này đi, sõ giúp cậu ấm cơ thể hơn và bớt…”.

Cậu bạn cùng bàn đang tỏ ra hết sức lo lắng cho cô bé thì cô ngắt ngang lời cậu làm tim cậu càng đập nhanh hơn bởi sự dịu dàng đó: “Mình có bị sao đâu! Huy đừng lo, chỉ là hắt xì thôi mà” “Cả ho nữa”. Cậu bạn tiếp lời.

Rồi cô bé pha trò mong cậu bạn đang ngây ngô bớt lo cho mình. Hồi bé Huy hay bị cảm đúng không, đúng không, đúng không. Đúng rồi. Nhận đi. Cô bé làm một tràng dài không để cậu bạn thanh minh. Chai dầu nóng này làm bằng chứng nè. Rồi cô bé cười tinh quái làm cậu bạn lúng túng. Sau đó, cậu nói thật nhỏ chỉ đủ cô bé nghe thấy: “Huy mang vì Nhi đấy! Ai bảo dậy sớm không mặc áo lạnh, coi thường gió”.

Cậu bạn lấy được thế làm chủ nhìn thật lâu vào đôi mắt ấy đôi mắt đen láy, long lanh như hai hòn bi ve như để tìm sự phản ứng như mọi khi cô bé hay hấp tấp tranh giành. Thoáng mơ hồ ra một cái gì đó nhưng vẫn còn tựa sương mờ mùa đông giăng mắc, cô bé đánh nhanh đôi mắt nhìn xuống tay mình đang vò vò cái ren khăn quàng cổ: “Chẳng phải mình đang mặc áo ấm, choàng khăn là gì đây”. Cô bé cố làm vẻ mạnh mẽ, nhưng ánh mắt cậu bạn thật sâu lắng và tha thiết. Lần này thì cô bối rối thật rồi, không nói được gì cả. cậu bạn cũng im lặng.

Cô bé đã hiểu hết rồi.

***

Em tặng thơ ” Mùa Đông” nhé:

Có một tên ngốc

Đứng cạnh một gốc

Sữa già đầu đông

Ngó lên ban công

Ơi sao là ngốc

Ai bảo:

Ngó lên ban công

Vì “ngốc” muốn ngắm

Vì “ngốc”muốn nhìn

Bóng dáng một ai

Thướt tha buổi mai

Dịu dàng trong gió

Cô bé ửng hồng đôi má chỉ biết tựa đầu vào vai cậu bạn nói: Đúng là Ngốc xít. Đã bảo Mùa Đông mà! Còn bancong đầy hoa này và Xương Rồng nữa, là Thiên đường của Mùa Đông được chưa nào ?

Gió đông vẫn tinh nghịch, có khi còn dữ dội hơn. Gió thổi vù vù, bứt những chiếc lá cuối thu rơi lả tả. Và gió cũng biết rằng đâu là thiên đường thứ hai của cô bé ngoài thiên đường bancong đầy hoa kia.