Tâm sự đàn bà ly hôn: “Họ nói với tôi rằng, đàn bà cũ thì đừng mong có được hạnh phúc.”

234

Cô lấy chồng năm 23 tuổi, cái độ tuổi không quá sớm mà cũng chẳng phải muộn. Cái tuổi sốc nổi, mông lung và nhiều hoài bão. Cứ nghĩ lấy chồng rồi cuộc sống sẽ khác, cô sẽ được chồng yêu thương bảo bọc.

Một năm sau khi cưới cuộc sống vốn màu hồng mà cô từng ao ước tan biến trong phút chốc, không còn như cái ngày mới yêu nhau. Không còn cho nhau những lời nói ngọt ngào, không còn xem nhau là tất cả. Hóa ra tình yêu chỉ đẹp lúc ban đầu, bao nhiêu hẹn ước, bao nhiêu dự định tan biến . Cô từng nghĩ đến việc ly hôn, cô viết bao nhiêu đơn rồi tự xé. Nhìn con trai chưa tròn một tuổi, cô nghẹn lòng và bảo cố gắn vì con.

Người ta luôn bảo ” đàn bà khi đã vượt qua giới hạn của sự chịu đựng thì họ sẽ buông ”. Cô còn nhớ cái ngày định mệnh khi cô quyết định ly hôn, cô khóc 2 ngày, tự dặn lòng phải thật kiên cường. Bế con đi mà lòng nặng trĩu, cô nhớ lại khoảng thời gian gia đình cô vui vẻ bên nhau, tim cô thấy nhói . Đó là nỗi đau cô chưa bao giờ nghĩ đến, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình trở thành “ĐÀN BÀ CŨ.”

Người đời gọi cô là thứ bỏ chồng, bị chồng bỏ, họ mỉa mai cười đùa trên nỗi đau của người khác. Cô mỉm cười nhưng lòng đau như cắt, đứa con thơ ngây ngô chưa biết gì. Sau ly hôn 2 năm, cô ngại tiếp xúc với đàn ông, nói đúng hơn cô mất niềm tin vào họ. Cô trở nên thờ ơ và lạnh nhạt !

Có dăm ba người nói với cô rằng, ”mẹ đơn thân” kiếm anh đại gia mà yêu. Rồi nhem nhẻm vài ba câu ”mẹ đơn thân sướng nhỉ thích đi với thằng nào đi, thích cặp với a nào cặp”. Cô vẫn bình thản không đáp gì, hóa ra cô đã quen dần với nó. Nỗi đau mà cô nhận từ những người TƯỞNG thân mà KHÔNG thân, còn gấp bội. Cô vẫn kiên cường, mạnh mẽ làm việc nuôi con. Với cô mà nói công việc là thứ quan trọng thứ 2 lúc này. Nhiều chàng trai ngỏ lời muốn bước vào cuộc sống của cô, nào đâu dễ dàng .

Niềm tin của cô còn sót lại chỉ là vài ba giọt nước còn đọng lại trong ly. Con người cô là vậy mạnh mẽ nhưng yếu đuối. Đàn bà cũ thì sao , họ vẫn là con người, họ đã từng có một gia đình hạnh phúc. Chỉ là cuộc đời trớ trêu biến ɦọ thành “ĐÀN BÀ CŨ”. Với cô mà nói, cô cần một người bên cạnh có thể san sẻ, và làm chỗ dựa cho cô. Nào có dám mơ gì xa xăm, cô chỉ mong một tổ ấm. Sau bao bão giông vẫn không rời nhau đi, vẫn nắm tay nhau đi đến suốt cuộc đời .

Người ta bảo em “Đàn bà cũ” đừng mong hạnh phúc, hạnh phúc ư ? Với cô là một đều xa xỉ, cô chỉ hạnh phúc khi con cô hạnh phúc. Thế đấy, yêu một người đàn bà cũ như em nào đâu dễ dàng, khi anh vượt qua hết tất thảy mọi định kiến mọi áp lực. Thì hạnh phúc sẽ đến. Nhưng thử hỏi mấy ai làm được, yêu nhau dăm ba tháng ấp lực rồi rời bỏ. Đàn bà cũ như em, vết thương đè lên nhau mà sống, đâm thêm dăm ba nhát có là gì đâu ?