Sao em không làm người lương thiện

185

Đó là câu nói hắn để lại cho tôi khi tôi trở thành bạn của hắn sau một đêm quen nhau nơi quán bia ôm rồi “over night” luôn. Khi xong việc, hắn không tỏ ra vội vã mà vẫn nằm yên, một tay ôm nhẹ đầu tôi, tay kia cầm điếu thuốc rít một hơi dài… rồi từ miệng hắn phà ra những vòng tròn lạ mắt. Hắn hỏi bâng quơ :

– Đằng ấy làm nghề này bao lâu rồi?

– Từ năm 18 tuổi – tôi đáp lại

– Thế sao không dành dụm tiền hay kiếm đại gia nào đó, bê một mớ rồi bỏ nghề. Làm hoài không chán sao? – Hắn vẫn rít thuốc từng hơi dài.

– Tiền có bao nhiêu gửi về quê hết rồi. Còn hai đứa em đi học, rồi cơm áo gạo tiền và chi phí học hành cho bản thân nữa. Lấy đâu mà dư? – tôi đáp lại như một kẻ đã thuộc lòng bài học.

Hắn ngừng rít thuốc, từ từ quay qua nhìn vào mắt tôi. Một lúc sau, hắn gằn từng tiếng khó nhọc :

– Đằng ấy…vẫn còn…đi học…à ? Tại sao không kiếm nghề khác mà làm? Làm nghề này không thấy nhục sao ?

– Nhục à ? hahhahha – tôi cười ngả nghiêng

– Cười gì thế? Bị điên hả? – Hắn nhìn tôi ngỡ ngàng

Tôi im bặt, đôi mắt đăm chiêu…rồi bất ngờ chộp lấy điếu thuốc trên tay hắn, rít từng hơi điệu nghệ…Hắn vẫn nhìn tôi đăm đăm. Một lúc sau tôi lên tiếng:

– Anh có biết bây giờ vinh và nhục người ta tính bằng thước đo gì hay không?

Hắn vẫn lặng im, đôi mắt nhìn lên cánh quạt xoay tít trên trần nhà. Tôi đanh đá nói tiếp :

– Nếu anh không biết thì tôi nói cho anh biết. Vinh và nhục bây giờ người ta tính bằng giá trị của đồng tiền đó! Kẻ nào giàu người ta tôn trọng, đứa nào nghèo người ta phỉ báng. Đơn giản vậy thôi.

Hắn quay qua nhìn tôi, rồi lại quay đi nơi khác…Lát sau, hắn gỡ điếu thuốc trong tay tôi, dúi vào đó một xấp tiền thật dày, lấy tấm chăn đắp lên người tôi đến kín cổ và nói :

– Ngủ đi, không phải làm gì để đánh đổi đâu. Đừng nghĩ lung tung nữa…

Tôi cầm tiền, có hơi ngạc nhiên nhưng rồi nằm yên thật ngoan như con mèo trong tổ ấm. Và ngủ. Khi tôi thức dậy tay tôi vẫn còn xấp tiền dày cộm. Nhìn lại, tôi như muốn reo lên “Tiền đô!”…Tôi chạy quanh phòng tìm hắn, nhưng hắn đã không còn ở đây nữa. Cái hắn để lại cho tôi chỉ là xấp tiền ấy và mảnh giấy, trên đó ghi vỏn vẹn một câu “Sao em không thể vì chính mình mà làm người lương thiện?”….

Sau đêm đó, tôi không còn là tôi nữa…Những buổi học ở giảng đường không còn là mục tiêu duy nhất của cuộc đời tôi, tiền cũng không còn là thứ tôi phải có cho bằng được…Tôi bỏ học, lang thang khắp các chốn tìm hắn…Tôi như mang một chứng bệnh tương tư của nàng Mị Nương khi xưa… Nhưng khác ở chỗ nàng Mị Nương không uống rượu và không nốc bia…

Cho đến một ngày kia, trong một quán bar mới khai trương, trong cơn say, tôi thấy bóng hắn thấp thoáng giữa chốn đông người trong sàn nhảy. Tôi nhào ra, ôm chầm hắn và khóc nức nở…Hắn thản nhiên xô tôi ra, rồi lôi tôi ra khỏi sàn nhảy, kéo tôi vào một góc và tát vào mặt tôi hai cái đau điếng. Hắn rít lên:

– Cô đến đây làm gì? Cô thích làm cái nghề nhục nhã này lắm hả?

Tôi lúc đó chẳng còn biết gì hết chỉ khóc và khóc…và ôm chặt hắn…Ánh mắt hắn bắt đầu dịu xuống, hắn nâng mặt tôi lên, nhìn vào mắt tôi và hỏi :

– Sao em không làm người lương thiện? Bao nhiêu tiền anh để lại không đủ cho em học hết hai năm còn lại sao ?

Tôi bắt đầu trấn tĩnh, nhớ lại số tiền hắn đã dúi vào tay tôi đêm ấy…Một số tiền lớn, đủ để tôi sống sung túc và học hành suốt hai năm. Tôi ngước lên nhìn hắn và bắt đầu mấp máy đôi môi:

– Em đến đây…và đã đến rât nhiều nơi như thế này nữa, không phải vì kiếm tiền…mà để kiếm một trái tim nhân từ em quyết không để vuột mất đêm hôm ấy…

Hăn như thân cây đổ gục xuống, hai tay ôm đầu, rồi đột nhiên hắn móc trong túi ra một tờ báo.

– Em đọc đi, rồi em sẽ biết kẻ nhân từ này là ai. Đọc xong em ra khỏi chỗ này ngay, đừng phiền tôi nữa !

Vụ án cướp tiệm vàng táo bạo ở tỉnh X. Công an đang ráo riết truy tìm thủ phạm vụ cướp… – Tôi buông rơi tờ báo…nhìn thẳng vào mặt con người kia. Đôi mắt này, trái tim ấy..mà có thể là ăn cướp sao ? Bây giờ đến lượt tôi như một thân cây đổ…Hắn đứng dậy bỏ đi không một lời từ tạ…

Ngày ấy, cách nay đã khá lâu, tôi bây giờ trở về với cuộc sống một người bình thường – người lương thiện như hắn nói. Tôi cám ơn hắn, một kẻ cướp, đã cho tôi một câu hỏi quý giá trong cuộc đời. Bởi lẽ mỗi lần tôi tự hỏi “Sao em không làm người lương thiện ? là thêm một lần tôi đã tự giúp mình tốt hơn lên…Còn hắn thì sao? Ai sẽ giúp hắn? Cuộc sống không phải là một giấc mơ…nên hoàn toàn không có phép màu. Có phải không?