QUÀ MUỘN

272

Quyên im lặng không nói. Tiếng cười đùa vui vẻ của mọi người càng làm nó khó chịu. Đã hai ngày Quyên không đọc sách, sở thích duy nhất mà cũng là niềm say mê của nó. Các bạn chung phòng, kể cả những người xung quanh nhà trọ, họ đang hân hoan chào đón đức Chúa trời ra đời, còn Quyên cứ lặng lẽ nhìn chằm chằm tấm hình bên khung cửa sổ…

Cái không khí se se lạnh, ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua tấm cửa đến với căn phòng có ngàn con hạc giấy. Khoác thêm chiếc áo len đã cũ, Quyên mở toang cửa sổ để đón chào ngày mới. Ngồi vào bàn học, Quyên giở quyển nhật kí, mắt nó cay xè. Bao kí ức xưa trỗi dây, ngày Quyên có mẹ, ngày được nhận những món quà giáng sinh như bao đứa trẻ khác. Giờ đây không còn nữa, bàn tay của mẹ giờ không thuộc về Quyên, hộp quà noel mẹ đã trao một người khác. Người ấy chắc nhỏ hơn Quyên.

Quyên từ chối tất cả các cuộc hẹn trong đêm giáng sinh bằng một câu đơn giản.

– Mình muốn được một mình yên tĩnh hưởng thụ giây phút thiêng liêng ấy…!

Ai đó nhìn vào không hiểu, có thể bảo là nó chảnh, hoặc không thì “mày sến quá!”. Mặc kệ, nó không quan tâm. Mỗi khi mấy bạn nó cho nó xem một món quà bạn trai tặng nhân lễ noel hay một cô nào đó bảo là “mẹ gọi tạo về nhà dự lễ giáng sinh”, Quyên nở một nụ cười chua chát để chúc mừng bạn mình. Mà đó cũng là nụ cười chia buồn, tủi phận cho chính bản thân Quyên. Quyên không có quà, cũng chẳng có ai gọi nó về mừng giáng sinh cả. Ngoại Quyên đã già…

Cách đây hai năm, cứ noel đến là Quyên sẽ nhận được một món quà do chính bàn tay của người mà nó yêu thương nhất tặng. Quyên hạnh phúc, sung sướng! Nó những tưởng cuộc đời chỉ có niềm vui, yêu thương và được yêu thương! Quyên quá đầy đủ, cha mẹ yêu thương, có bà che chở, nó chẳng bận tâm bất cứ một chuyện gì. Nhưng cuộc đời như một giấc mơ, hạnh phúc đó rồi đau thương cũng tới, có khi còn nhanh và nhiều hơn cả niềm hạnh phúc mong manh. Tử thần cướp mất cha Quyên trên đường đi làm về. Có một tiếng nấc nghẹn ngào, nhưng chưa phải tận cùng của vực thẳm. Vì lúc này Quyên còn mẹ.

Mẹ Quyên là một người đàn bà xinh đẹp, thông minh. Bà yêu thương Quyên rất mực. Bà còn trẻ lắm! Trái tim bà chưa chai sạn. Cha Quyên mất chưa bao lâu, tim nó còn nhói buốt, bao nhiêu niềm tin và hi vọng Quyên đặt hết vào người mẹ hiền từ. Nhưng cuộc đời lại lắm mùi nhiều vị. Ái tình đã cướp đi người mẹ mà Quyên luôn kính trọng.

– Con hãy học cách tự chăm sóc cho mình nghe Quyên. Mẹ thương con nhiều lắm !

Không một lời từ biệt, sau hai năm không một lá thư nào đến tay Quyên. Nỗi đau giờ đây mới thật là tận cùng của đáy vực. Trái tim nó như vỡ ra từng mảnh vụn, mà máu trong tim thì cứ chảy để duy trì sự sống cho nó, bắt nó chịu đựng những nỗi đau đớn của cuộc đời. Quyên mất cha, không mẹ. À! Nó mồ côi thì lấy ai tặng quà cho nó nhỉ? Bà ngoại già rồi, cái ăn, mặc, học hành của nó đã đủ để oằn đôi vai của ngoại. Trước đây, mẹ yêu thương Quyên bao nhiêu thì giờ đây sự ra đi của bà lại tàn nhẫn với nó bấy nhiêu. Có khi còn nhiều hơn.

Cảm giác hạnh phúc, đột ngột đau thương, Quyên không quen! Nó khóc rất dữ dội. Nếu nói khóc đến cạn dòng nước mặn chát kia thì không thể, nhưng nếu sau này bảo nó khóc cho một việc nào khác thì có lẽ chỉ còn lại hai giọt tượng trưng. Bởi nước mắt ấy Quyên đã chan cả vào những nỗi đau, nỗi bất hạnh của cuộc đời mang lại cho Quyên. Nó thấy uất ức, sự căm hận luôn dậy lên trong nó mỗi khi ai đó nhắc đến hai chữ “mẹ hiền”. Với nó cuộc đời là một khối vuông ru bích, nhiều màu nhiều mặt, đậm nhạt khác nhau. Muốn làm cho nó hoàn chỉnh thật là một điều không dễ. Người ta có thể lãng quên đi tất cả mọi người xung quanh, không loại trừ người thân của mình chỉ vì hạnh phúc riêng tư của bản thân. Từ con mắt nhìn cuộc đời chỉ toàn màu hồng, giờ với Quyên dường như chỉ một màu bao phủ – cái màu đen lay láy…

Quyên vào đại học vì ngoại. Những lúc một mình, Quyên lại nghĩ đến mẹ dù lòng còn nhiều căm phẫn. Lúc đó Quyên lại nhớ đến những câu chuyện nó được đọc, có kết thúc là người mẹ hối lỗi quay về với gia đình. Quyên mơ ước, hi vọng một ngày câu kết ấy sẽ được hiển hiện trong chính cuộc đời nó…Rằng mẹ Quyên sẽ về.

Căn nhà thân yêu từng chứa đựng rất nhiều kỉ niệm, có một bàn tay ngày ngày vẫn chăm sóc cho Quyên, nhưng giờ đã mất. Ánh mắt đăm chiêu, nó nhìn mọi vật dụng trong gia đình, thấy đâu đâu cũng in đậm bóng hình của mẹ. Càng nghĩ Quyên càng thấy đau. Đau lắm!

– Cô có quà! Do sai chỉ nên quà đến chậm hai ngày, mong cô thông cảm! Mời cô ký nhận dùm.

Trên hộp quà có ghi dòng chữ “Gửi con gái thân yêu!”. Quyên ôm món quà vào nhà, hàng chữ đã làm Quyên mờ cả mắt. Dường như sắp có một cuộc đấu tranh nội tâm sắp diễn ra. Đặt hộp quà lên bàn, Quyên nhìn nó chầm chầm, sao lại gửi con gái? Người gửi là ai? Có thể là mẹ, nhưng ý nghĩ mẹ đã quên mình từ lâu rồi cứ chập chờn trong đầu Quyên. Vứt nó đi. Không thể. Mở nó ra. Làm gì? Những câu hỏi đã có sẵn câu trả lời, Quyên ngồi im hai tiếng. Chẳng lẽ một ngàn con hạc giấy chỉ cần một điều ước lại linh nghiệm thế sao? Gần hai năm trôi qua chẳng có một dây liên hệ nào, sao giờ lại tặng quà? Bà ấy muốn gì? Quyên quyết định gỡ tấm keo. Đó là một viên châu lớn, trong suốt như pha lê, lấp lánh những hạt kim tuyến rạng ngời. Trong đó là một gia đình, ba người, dường như của Quyên…

“Con gái! Mẹ nhớ con nhiều lắm! Mẹ biết con giận mẹ vì sự ra đi không lời từ biệt. Mẹ có lỗi nhưng mong con hãy tha lỗi và hiểu cho nỗi lòng của mẹ. Mẹ lúc nào cũng thương và nhớ về con. Nhưng vì hoàn cảnh mẹ đã làm con buồn và chịu nhiều đau khổ. Mẹ sẽ về về để thắt lại bím tóc cho con. Con đừng khóc!

Món quà này mẹ tặng con nhân ngày giáng sinh. Năm trước mẹ cũng có gửi nhưng vì sai địa chỉ nên người ta trả lại cho mẹ. Hi vọng năm nay con sẽ nhận và đọc được những lời của mẹ.

Mẹ nhớ con nhiều lắm! Chúc con giáng sinh vui vẻ!

Mẹ!”

Gấp thư lại, Quyên ôm món quà vào lòng. Sự hờn giận không thể chiến thắng tình thương. Quyên đang cần hơn tình yêu thương của mẹ! Hai giọt nước đang rơi.

– Con sẽ đợi mẹ về…!

Mỹ Hạnh