OAN GIA NGÕ HẸP

617

Ngày…tháng…năm…
Tôi hân hoan sung sướng khoác lên mình bộ đồng phục trắng tinh và thơm ngát hương comfort mà tôi đã nhẹ nhàng cất công chuẩn bị và thật tự hào khi đeo lên ngực bảng tên sinh viên – một sinh viên đích thực trăm phần trăm, một sinh viên đã trải qua trận tranh tài khắc nghiệt trong cuộc đua vào đại học. Niềm sung sướng tự hào ngập tràn trên khuôn mặt tôi, hòa cùng những tia nắng ban mai ấm áp.

Bỗng Ý coi chừng…xin lỗi… Chưa kịp định hình thì Ối giời ơi! áo tôi…Người gì đâu mà chạy không nhìn ai hết, mắt mũi để đâu vậy?…- tôi giận dữ nói. Thử hỏi làm sao không giận cho được khi bạn là người đã chăm chút từng li từng tí với bộ quần áo này, nhằm tạo ấn tượng tốt cho bạn bè. Thế mà giờ đây… Định quay lại nhìn xem ai mà vô ý vô tứ đến vô duyên thế thì Tôi thành thật xin lỗi. Bạn có sao không?- một giọng nói thành tâm vang lên như thể một tên tội phạm đang thành khẩn trước vị quan tòa chánh án. Hắn người cao cao, không gầy cũng không mập, da ngâm ngâm nắng, và đặc biệt là hắn có một nụ cười khiến người ta phải tha thứ mỗi khi hắn lầm lỗi. Hắn cười gì chứ?. Thật đáng ghét !, định khoe hàm răng closeup chứ gì?. Một câu xin lỗi là hết à? Vậy cần chi đến pháp luật, mỗi lần phạm tội thì “Ôi! tôi có lỗi, tôi vô cùng xin lỗi! Vậy tôi đánh bạn một cái rồi xin lỗi nha?!. Tôi bắn liên thanh liền một phát. Hả! sao mình ngang quá vậy?. Lại còn bạo lực nữa?. Hắn chỉ mỉm cười. Hắn ta làm mình tức chết đây mà. Và rất may cho hắn là chỉ là một vết bẩn nhỏ, nhìn kĩ mới phát hiện. Nếu không là một trận khóc nức nở cho hắn nhớ đời luôn. Nhưng: Bạn tha thứ cho mình nhe! Lần sau … Có lần sau nữa à?. Mình không có diễm phúc đó đâu. Thôi chết trễ học rồi!. Tôi vội vàng đi như phía sau đang có kẻ rượt đuổi. Dường như sau lưng có tiếng với theo gì đó cũng không rõ À mà bạn tên gì vậy?… Tôi vẫn cứ đi không để ý vì tôi là người rất ghét đi trễ mà hôm nay lại là buổi học đầu tiên. Nhưng không hiểu sao những dòng nhật kí đầu tiên của thời sinh viên, mình lại cho hắn ngồi vào một cách danh chánh ngôn thuận thế này. Như một nhân vật quan trọng không thể thiếu ?

… Keng!…keng!…keng!… tiếng kẻng báo hiệu tiết học bắt đầu. Rất may là không trễ. Nếu trễ thật thì mình sẽ không tha thứ cho hắn đâu. Chúng tôi nhanh chóng vào lớp, trên môi ai nấy vẫn giữ nụ cười hân hoan vừa làm quen nhau. Tôi tranh thủ nhìn lần luợt từng bạn như để khắc sâu vào trí nhớ. Bỗng choáng váng, một nụ cười sao quen quen thấy ở đâu rồi. Tôi nhủ thầm. “Cái gì…hắn…là hắn…nụ cười cloeup!”. Hắn còn ai vào đây nữa. Ôi!. Số mình sao đen quá!. Hắn sao cứ ám mình hoài. Mà mặc kệ, hắn thì mặc hắn, mình không quan tâm là không có chuyện gì hết. Tiết đầu thầy chủ nhiệm sinh hoạt và cho cả lớp làm quen nhau. Và thầy giới thiệu Phong, lớp trưởng của chúng ta. Em ấy sẽ quản lí lớp khi thầy vắng mặt. Hả?! có lầm không?. Không xong rồi, tiêu thiệt rồi!. Hắn là lớp trưởng. Ngày tháng sau này chắc khó sống lắm đây!. Mà kệ. Hắn có lỗi mà. Đúng là trái đất này quả tròn thiệt. Và lúc này mình mới thấm thía câu nói thế nào là “oan gia ngõ hẹp”.

Giờ ra chơi hôm đó, hắn đi lại gần, cũng với nụ cười closeup đáng ghét. Chắc là một cú trả thù gì đây. Bạn là Mai phải không?. Quê bạn ở Tịnh biên – An Giang đúng không?– Hắn nhẹ nhàng hỏi: Gì đây? Hắn định giở trò gì? – Sao lớp trưởng biết, mà có gì không? – Rồi hắn bảo hắn là lớp trưởng nên cần nắm tình hình của lớp để dễ quản lí. Và bảo cứ gọi bằng tên cho gần gũi, lớp trưởng nghe sao xa lạ quá!. Chỉ toàn là cái cớ, binh pháp có dạy biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Đây là bước đầu tiên chuẩn bị cho kế hoạch phục thù của hắn đây mà. Thật đáng ghét!…

Ngày…tháng…năm…

Sao hắn ta không có động tĩnh gì hết?, hay là tại tính ích kỉ, nhỏ nhặt, đa nghi của phụ nữ mà tôi nghĩ xấu cho hắn, hay là tại quá mê tiểu thuyết trinh thám nên…. Sao hắn cứ nhìn mình và vội vàng quay đi khi mỗi lần mình phát hiện?, rồi lại nở nụ cười của cái lần đầu tiên gặp mặt, thường hay hỏi mình không hiểu chỗ nào?, thắc mắc ở đâu, hắn chỉ cho… Ôi thôi!. Khó hiểu quá!. Mình sắp điên lên vì tên lớp trưởng này. Cách trả thù thật cao tay. Còn đáng sợ hơn là trực tiếp chống đối mình. Đầu óc hắn có vấn đề hay sao ấy!.

Nụ cười closeup ấy sao cứ hiện mãi trong đầu dù mình không nghĩ tới. Là sao ta?. Mình hiểu rồi. Dễ ợt. Thì ông bà ta có nói: “Phàm cái gì mà mình ghét thì luôn nhớ hoài, huống chi hắn lại là người mình vô cùng ghét”.

Hôm nay, mình buồn lắm vì đứa bạn thân hiểu nhầm rồi giận mình. Có ai bảo hắn an ủi đâu, hắn đắc chí lắm chứ gì!?. Hắn thấy tôi buồn, hắn ngồi cạnh tôi thỏ thẻ “Mỗi lần bị mẹ mắng hay không vui là mình dùng viết chì viết hết nỗi buồn vào giấy. Sau đó, dùng gươm tẩy sạch, thế là nỗi buồn cũng mất đi. Bạn cứ thử xem”. Rồi hắn quay đi. Đúng là trò trẻ con, mình sẽ không làm theo đâu. Nhưng kì lạ thay, có một ma lực vô hình nào đã cầm tay mình mà viết, mà cố trút hết nỗi buồn vào giấy và xóa sạch. Không hiểu sao nỗi buồn vẫn còn nhưng mình lại mỉm cười, thấy vui vui, có một cảm giác ngồ ngộ. Bao định kiến ngày nào tự nhiên chạy đâu mất tiêu. Tan học mình lại cám ơn hắn “Cảm ơn lớp trưởng nhiều nha”. Đã bảo đừng gọi là lớp trưởng rồi mà. Mà Mai hết buồn chưa?. Mình nghĩ, ừ thì nỗi buồn cũng giống như khói, có cay mắt rồi cũng phải tan biến đi thôi…

Ngày…tháng…năm…

Cái cảm giác một mình trong phòng thật buồn làm sao. Hôm nay không phải là chủ nhật nhưng vì bị đau chân mình không thể đi học được. Phải nhờ nhỏ bạn cũng khá thân lại chỉ bài. Đã đến giờ rồi sao nhỏ Lan ù vẫn chưa lại? Bình thường vẫn đúng hẹn mà. Định gọi điện hỏi thì Lan gọi lại “Xin lỗi Mai nhe!. Mình có việc gấp. Mai thông cảm. Mình có nhờ lớp trưởng lại chỉ bài rồi. Vậy nhe!”. “À, Lan…”. Chưa kịp nói thêm lời nào là Lan đã tắt máy. Lần này bận thì lần sau chỉ cũng được, đâu nhất thiết phải cậy hắn ta. Tôi đang lẩm bẩm thì hắn tới. Ôi!, sao mà ngại quá. Mai có sao không?, nghe Lan nói Mai bị đau chân à. Thì đau chân nên mới nghỉ học đó, lớp trưởng khéo hỏi thừa. Sao Mai không thể ngọt ngào dịu dàng với mình vậy?. Nhưng mình không giận Mai đâu vì Mai đang bệnh mà. Đúng thật là mình kì quá. Người ta quan tâm hỏi thăm mà. Nhưng sao gặp hắn là nhớ đến cái kỉ niệm khó quên kia… Hắn ân cần chỉ bài, miệng thì luôn mỉm cười nhưng cũng có nhiều lúc nhăn nhó khi mình giả vờ không hiểu. Cuối cùng thì hắn cũng xong công tác gia sư. Hắn bảo chân mình đau đi lại khó khăn nên hắn sẽ đạp xe chở mình đi học. Dĩ nhiên là mình không đồng ý rồi. Ngại chết. Nhưng không hiểu sao mình lại gật đầu e ngại. Mình đồng ý là tại vì mình không thể nghỉ học nhiều quá chứ… hắn đừng tưởng bở.

ôm đó hắn chở đến trường. Ngồi đằng sau mình có cái cảm giác là lạ thật khó tả. Hình như giống cái cảm giác ấm áp của sự bảo bọc che chở, cái cảm giác nương tựa yêu thương…

Ngày …tháng…năm

Để thắt chặt tình đoàn kết bạn bè trong lớp và giảm áp lực học tập cũng như mở mang sự hiểu biết, lớp chúng tôi tổ chức chuyến tham quan du khảo ở Đà Lạt. Nơi chiều lam tím Đà Lạt sương phủ mờ, xứ sở của mộng mơ với Đồi Thông hai mộ, Thung lũng tình yêu, rồi Hồ than thở… Đoàn tham quan đi đến nhiều nơi đẹp và nổi tiếng ở Đà Lạt. Mà ở chỗ nào, hắn lại cứ xuất hiện bên cạnh mình với nụ cười ấy, lúc nào cũng dõi mắt theo mình, làm mình thiếu tự nhiên quá. Khi đến Hồ than thở, hắn lại gần và than với hồ Hey!…. Ai cũng hiểu nhưng chỉ một người không hiểu. Nói xong hắn nhìn tôi như muốn dò xét điều gì đó. Hiểu gì cơ chứ?!. Mà không thể trách hắn vì đây là Hồ than thở mà. Thôi mặc kệ hắn. Lẽ nào… Cuối cùng, đến nơi dành cho những cặp tình nhân yêu nhau – Thung lũng tình yêu thì…Tít!,Tít!…giật cả mình. Thì ra có tin nhắn. Trời ạ! Ai dám cả gan trêu chọc mình “I LOVE YOU”. Tên này chán sống rồi đây. Mình sẽ cho kẻ này một trận nên thân nhớ đời luôn. Để xem là ai đây?!. Hả?!… lớp… trưởng… Mình như muốn nghẹt thở, cổ họng như bị tắt nghẽn không thốt nên lời. Mình tự nhủ, chỉ là một trò chơi thôi cô bé ạ !

Vừa phải thôi chứ! Khi về, à mà không, ngay bây giờ mình sẽ cho hắn biết tay, tính cả vốn lẫn lời luôn. Chuyện này là không thể nào rồi. Hắn lại trêu mình nữa, lần này hắn ra tay hơi quá đòn rồi!. Nhưng sao khi nhìn thấy ánh mắt dịu dàng của hắn và nụ cười kia thì mình…mình… không còn ý định đó nữa. Mà lúc này thấy mình sao lạ quá, tim đập sao mà loạn xạ, lại còn bối rối khi nhìn thấy ánh mắt ấy và trong đầu cứ hiện lên dòng tin nhắn “quái ác” kia nữa. Cái cảm giác như cơn gió mát thổi nhè nhẹ trên…thung lũng Tình yêu. Cảm giác đó thật dịu dàng mà sao khó hiểu. Là sao ta?!…