NGHỊCH CẢNH

221

“Xóm nghèo” là nơi mà cả nhà Xương đã sống mười mấy năm nay. Lưa thưa mấy gian nhà lá, cột tre xiêu vẹo, lụp xụp vậy mà người ta vẫn sống. Cũng có những nhà không phân biệt được ngày hay đêm, nắng mưa đối với họ không còn là một cái gì đó lớn lao mà nó gần như thường nhật. Cái tên “xóm nghèo” cũng đã nói lên phần nào cuộc đời của những con người mang trong mình cái gì đen đủi.

Xương chào đời sau Lam ba phút, chỉ ba phút ngắn ngủi nó phải gọi Lam là chị. Cha mẹ Xương có thể xem là những người làm thuê chuyên nghiệp, bởi ngoài cái nghề ấy gia đình đó không hề có thêm một cái gì gọi là quý giá. Cái nghèo khiến cha mẹ Lam và Xương xót xa cho hai con mình nghỉ học khi chúng vừa vào lớp sáu. Ở nơi đây học thế là quá nhiều, vậy mà ngày các bạn được nhập học hai đứa khóc hoài, không ăn cơm, nhưng làm thế cũng không thay đổi được cuộc đời vốn đã được an bày…!!

Trong nhà, có lẽ Xương là đứa cứng đầu nhất, nếu nói thật lòng thì tình thương của cha mẹ nó dành cho chị Lam nhiều hơn. Cái nghèo không cho phép người ta sinh quá nhiều con. Mẹ Xương chỉ định sanh một mình Lam, vậy mà cuối cùng Xương lại đèo bồng theo sau. Thêm một gánh nặng, cha mẹ Xương lo nhiều hơn vui. Dường như Xương cũng ý thức được điều đó, chẳng những vậy mà nó còn hiểu được cái nghèo của nhà nó nên nó cũng không phân bua hay tranh giành gì cả. Trong nó chỉ luôn nuôi một hi vọng một ngày kia sẽ giúp gia đình thoát khỏi cái làng không có ánh sáng rọi đến này.

Niềm tin, ước mơ và khát vọng làm sao tồn tại mãi trong một con người khi nỗi lo chén cơm manh áo cứ đeo đẳng họ mãi. Lam, Xương lớn dần trên những cơ cực của cha mẹ. Nhìn thấy hai mảnh vai gầy guộc, tấm lưng mỏng manh của hai đấng sanh thành cả hai cũng chẳng buồn nghĩ về những ước ao mà nó thêu dệt từ khi biết gọi cô thầy. Nó xếp tất cả cất vào một nơi nhỏ trong con tim như xếp một bộ áo mới vào tủ chờ khi nào có dịp sẽ mang ra mặc. Ước muốn ấy đâu quá lớn lau, trong khi cái nghề gõ đầu trẻ bây giờ đã trở nên quá bình thường. Vậy mà cả cuộc đời này hai chị em nó cũng không thực hiện được…

      Một  mái nhà bé nhỏ chứa đựng bốn con người khác nhau nhưng cùng chung số phận, chính cái nghèo làm họ giống nhau. Phải chăng nghèo là cái tội? Một cái tội buộc người ta trả cái giá quá đắc…

          Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, Lam và Xương đã có thể gánh vác phần nào công việc của cha mẹ. Bây giờ thì cả hai đã có thể tự tìm cho mình chén cơm, hai chị em nhờ ý thức nên cũng biết dành dụm, vì thế mà gia đình cũng không còn thiếu thốn như trước nữa. Ngày qua ngày, Lam và Xương chỉ biết có ruộng đồng và nhà cửa. Thực chất thì nó cũng đâu có cơ hội để biết thêm gì nữa. Cả hai đều nghĩ rằng cuộc đời mình chỉ có như thế. Bao nhiêu hoài bão đều như đã quên hết rồi. Bởi cái nghề kiếm được một đồng thì tiêu hết hai đồng làm sao có được tương lai. Đó là chưa kể lúc ốm đau đột ngột. Nhìn những cô bạn hàng xóm học ở trường tỉnh về mà Xương xót xa thèm muốn:

–          Phải nhà mình giàu hơn một chút thì hay biết mấy hé chị Lam!

–          Hay gì…? Lam hỏi như không hiểu.

–          Thì mình được đi học như người ta, được đi nhiều nơi, ăn nhiều món ngon, mặc đồ đẹp nữa…

–          Ừ…!

Một hôm đi chợ về Xương nghe người ta bảo nhau đất Sài Gòn có nhiều tiền lắm! Ai lên đó một lần có thể được đổi đời. Lòng nó chợt lóa lên một suy nghĩ mông lung về những khoản tiền có được. Tiền đâu để đi? Mà đi như vậy không ai giúp đỡ lỡ có gì… Nó kìm lại bao nhiêu suy nghĩ, rồi nó quyết định bàn với chị.

– Hai nè, mình lên Sài Gòn kiếm việc làm đi, em nghe trên ấy có thể kiếm được nhiều tiền lắm!

– Ai nói mà em biết? Ba mẹ sẽ không đồng ý đâu.- Người ta đi về người ta nói. Thì mình năn nỉ ba mẹ, đi kiếm tiền chứ có đi chơi đâu.- Rồi ba mẹ ở nhà với ai? Ba mẹ cũng già rồi, ai chăm sóc những khi bệnh hoạn. Thôi chị không đi đâu.

Lời của chị Lam như thấm vào lòng nó một chút gì khó tả, ngày qua ngày nó không còn hăng hái với việc đi Sài Gòn nữa. Tuy là vậy nhưng tận trong lòng nó vẫn nuôi một hi vọng gì đó. Nó định sẽ cố gắng làm dành dụm một khoản tiền, dù chị Lam không đi nó cũng sẽ đi một mình…

Hai năm trôi qua, cha mẹ của Xương và Lam cũng đã già theo năm tháng. Nhờ có Lam và Xương ngày một khôn lớn, ông bà cũng được an ủi và mãn nguyện với những tháng ngày còn lại. Hai năm qua cũng là thời gian mà Xương chắt mót từng đồng để thực hiện ước mơ đổi đời ở đất Sài thành. Bây giờ có lẽ cơ hội cũng đã đến. Nó hỏi ba mẹ, ban đầu họ cũng tỏ ra không đồng ý nhưng nghe những lời thuyết phục của con có cha mẹ nào không muốn con mình được thay đổi cuộc đời. – Ừ! Vậy là đồng ý rồi.

Mùa gió bấc là mùa mà những tuổi già phải chạnh lòng lo sợ. Vì còn trẻ lao lực quá nhiều, nên chỉ mới tuổi năm mươi hai là cha Xương đã nhức mỏi toàn thân khi đông đến. Thuốc than cũng không sao giảm được. Những cơn mưa của mùa đông dài dăng dẳng, từng hạt nặng trĩu rơi trên mái nhà ọp ẹp. Vách lá không thể ngăn được những đợt gió lạnh lẽo lùa vào. Bệnh cha Xương trở nên nặng hơn. Nhà có bao nhiêu tiền đều mang ra chạy chữa thuốc thang cho ông. Giữa lúc ước mơ của Xương sắp thành sự thật thì… Xương làm sao có thể dửng dưng cắp áo ra đi trong khi cha đang lúc bệnh tình nguy kịch. Những khoản tiền dành dụm cho chuyến đi Xương đưa cả cho mẹ và chị để chữa bệnh cho cha. Chuyến đi tìm cái gọi là ánh sáng, là hạnh phúc của Xương đã dừng lại.

Những tưởng có thể trị hết bệnh tình của cha, nhưng…có ngờ đâu… Tuổi già, cái nghèo và bệnh hoạn đã không cho phép cha Xương ở lại với gia đình. Cha đã đi trong mùa gió bấc rất lạnh… Và lòng Xương bây giờ như những tảng băng đang vỡ ra. Xót xa và đau đớn… Ước mơ mất đi, cha cũng không còn. Trong Xương bây giờ tất cả đều là những khoảng trống vô tận, nó không hề thấy được cái gì được gọi là tương lai, là niềm tin và ánh sáng. Xương ngồi đó như vô thức, nó không nghĩ được gì nữa. Gia đình bây giờ cũng chẳng còn gì. Nếu muốn nối lại cái ước mơ ấy thì có lẽ còn quá xa. Xương chấp nhận rồi…!