MƯA CUỐI TRỜI

301

Nó nép mình bên cửa sổ, thẩn thờ nhìn mưa đang tí tách rơi.Từng hạt mưa cứ thi nhau trút xuống, vỡ òa và tan ra. Nó nghĩ dường như mưa làm người ta bất chợt buồn. Hay do nó vốn dĩ là đứa lãng mạn nên có nhiều cảm xúc vậy. Chiều mưa lất phất, vạt nắng mai ửng hồng hay khoảnh khắc của khúc giao mùa đủ để nó bâng khuâng, thổn thức. Cũng có thể khi đứng trước mưa, người ta thấy yếu lòng bởi mưa mong manh, dễ vỡ và chẳng bao giờ nắm giữ được. Nó nhìn xa xôi, tựa đầu bên thành cửa, nén một cái thở dài như cố ngăn nước mắt đang chực chảy xuống…Mọi vật trước mắt nó đang ướt nhòe…

Nhỏ Chi lại có mặt bên cạnh như mọi khi, siết nhẹ vào bờ vai nó khẽ nói: ” Mày đừng cố giấu. Cứ như mưa vậy, đôi khi nhẹ lòng hơn nhỏ ạ! Ngủ sớm, ngày mai còn đi mùa hè tình nguyện nữa. Sau cơn mưa trời lại sáng”. Nó hiểu những gì Chi nói nhưng vẫn lặng thinh. Nó muốn mình làm được vậy lắm chứ. Anh và nó đã xa thật xa nhau. Có lúc nghĩ ngày anh đi nó sẽ khóc thật nhiều vậy mà… Nếu khóc được nhẹ lòng hơn nhỏ Chi nói. Giá mà nỗi buồn giống mưa cuốn trôi hết mọi thứ như cứ ngỡ nhưng có được? Hay mưa âm thầm chảy vào lòng đất. Nỗi buồn cũng thế, vẫn đọng lại ở đâu đó… Giá mà mưa có thể xóa nhòa khoảng cách hơn nửa vòng trái đất giữa anh và nó, có thể giăng kín khoảng trống vô hình mà anh để lại. Vậy là thôi những chiều lang thang xuống phố dưới những chùm bằng lăng tím rịm, với cái siết tay nhẹ nhàng của anh; góc quán thân thuộc ngày nào vắng bóng một người cùng nó nhâm nhi tách cà phê nóng để ngắm những cơn mưa dài lê thê. Nó đang trách mưa? Vì mưa khiến nó nhớ anh quay quắt. Nó biết sau cơn mưa trời lại sáng nhưng chờ đến ngày mai là điều thật khó với nó. Nhưng đúng như ai đó đã từng nói: “đi qua những ngày mưa sẽ yêu hơn những ngày nắng”. Và hạnh phúc sẽ ở cuối con đường, tự tin, can đảm và cố lên nhỏ ạ! Nó tự động viên mình như thế.

Những ngày hè xanh trôi qua làm nhẹ nhàng hơn sự chờ đợi. Chẳng mấy chốc, nó đã cùng các bạn của mình chia tay mọi người, để trở lại giảng đường.

Tối đó, chú thiếm Sáu cùng bà con trong xóm tố chức một buổi liên hoan để chia tay “thầy cô” cho tụi nhỏ. Hè sắp hết, chuyến đi khép lại và ngày mai nó sẽ rời xa nơi đây. Nhớ lại ngày đầu mới đến không khỏi bỡ ngỡ, xa lạ với đám nhóc ở vùng quê này. Nghĩ đến buổi dạy học đầu tiên nó lại phì cười. Nó hào hứng lắm, nhiệt huyết lắm nhưng sự thật “phũ phàng” là lớp học chỉ vỏn vẹn năm em. Nó, Minh, Chi chỉ biết nhìn nhau hụt hẫng và cố dạy hết sức. Bù lại nhóc nào cũng ham học nên cũng được an ủi. Hỏi ra mới biết các em đa phần là con nhà nông nên nghỉ hè phải làm đồng tiếp ba mẹ dẫu có muốn học cũng không được. Nó thấy thương thương tội tội các em, nó rủ thêm mấy bạn sinh viên nữa xăng tay vào phụ luôn. Lớp học dần đông hơn, nhóc nào cũng đã rành hơn về vi tính. Chỉ vậy thôi mà tụi nó thấy ý nghĩa vô cùng.

Khoảng sân rộng trước nhà của chú thiếm Sáu được chọn làm địa điểm “tập kết”. Tham gia buổi liên hoan có mấy cô chú trong xóm, anh chị ở chi đoàn của xã cùng với sự ồn ào nhộn nhịp của “thầy và trò”. Mọi người ngồi quây quần bên nhau thành vòng tròn hệt như một đại gia đình. Nó thấy ấm áp lạ. Đêm rằm, hèn chi trăng tròn và sáng vằng vặc, có thể nhìn rõ mặt người. Gió ngoài ruộng thổi vào mát rượi làm lạo xạo mấy ngọn tre già cạnh bờ đê. Thay mặt cho tất cả sinh viên đoàn trường, anh Nam bí thư đoàn trường nói những lời chia tay đầy xúc động. Từ trong nhà thiếm Sáu vừa khệ nệ bưng ra một nồi thật to rồi nói lớn: nói vậy thôi chứ bà con ở trong xóm phải cám ơn ngược lại tụi bây mới đúng. Nhờ mấy đứa dạy tụi nhỏ học rồi còn phụ tiếp mọi người việc đồng áng, sửa nhà, đắp đê…thiệt tình…ở trong xóm ai cũng quý bây hết trơn. Sẵn buổi liên hoan đây, thiếm nấu chè để đãi tụi bây…quý ở tấm lòng mà hen!. Đặt nồi chè xuống tấm đệm, thiếm múc ra chén rồi nói: “Ờ… không biết năm sau bây có về lại đây nữa hôn?” Anh Nam lẹ làng đáp: “Dạ nếu được tụi con nhất định về lại đây nữa”. Nhỏ Chi nhanh nhảu phụ họa theo: “Nhất định về lại đây chớ, để còn được ăn chè của thiếm Sáu nấu nữa. Ngon quá chừng vậy đó!”. Mọi người cười rần rồi không khí trầm xuống hẳn.

Thấy vậy, anh Nam vội cầm trái bắp nướng giơ lên thay cho micro với điệu bộ hóm hỉnh như để khuấy động lại không khí, anh nói: “Ngày mai về thành phố rồi, chú Sáu hát tặng tụi con cùng với mọi người ở đây một bài hen chú! Cũng để mở đầu cho buổi liên hoan “cây nhà lá vườn” hôm nay. Xin mọi người cho một tràng pháo tay thật lớn đi ah”. Giọng miền Tây đặc sệt của chú Sáu trong bài vọng cổ “tình anh bán chiếu” nghe sao “mùi” quá chừng, mọi người vỗ tay tưng bừng. Không khí dần nóng lên. “Nạn nhân” tiếp theo không ai khác ngoài anh Nam và nhỏ Chi “chí chóe” suốt buổi làm không khí của buổi liên hoan vui hẳn ra. Rất nhiệt tình anh Nam đàn ghi ta, bóng anh ngả dài trên nền đất, còn nhỏ Chi nghêu ngao hát, vẫn cái giọng trầm buồn mà da diết: Ở đâu đây nỗi nhớ, em mơ về gần bên anh, ngôi sao như xuống thấp cho ta gần nhau hơn, nghe mà nẫu cả ruột gan.

Hình ảnh này khiến nó nhớ anh se sắt, cứ tưởng chừng như anh đang ngồi trước mặt nó. Mùa hè trước, cũng trong không khí thế này, anh và nó cùng bị phạt trong một trò chơi, cả hai phải cùng đàn và hát theo yêu cầu của mọi người. Nó vốn nhút nhát lại càng bối rối và ngượng ngùng hơn trước lời đề nghị kia. Tim nó run bắn lên khi thoáng nhìn anh, bắt gặp nụ cười “lãng tử”. Anh có khuôn mặt không thể lẫn khuất trong ánh trăng và mái tóc bồng bềnh với dáng vẻ phong trần bên chiếc ghi ta của anh…dường như đã in vào lòng nó tự bao giờ. Nó vững dạ hơn khi nghe anh thầm thì: “Anh em mình phối hợp tốt nha!”. Từ đó, nó và anh ấn tượng nhiều hơn rồi thân nhau sau những lần hoạt động Đoàn. Nhớ lúc nó bệnh, anh dầm mưa chạy ngay vào bệnh viện với nó.Không biết từ lúc nào anh luôn xuất hiện kịp lúc mỗi khi nó gặp khó khăn. Năm tháng đong đưa anh đã trở thành cái gì đó rất quan trọng với nó và ngược lại. Lá thư mail đầu tiên của anh, nó vui khôn tả: ” Ước gì anh cũng được tham gia mùa hè mùa tình nguyện cùng em. À…em có buồn khi không còn ai đàn cho em hát nữa?

…Anh học ở Amsterdam. Ở đây có những ngôi làng nông trại yên bình và trong lành cách trung tâm thành phố không xa lắm. Hun hút tầm nhìn là những cánh đồng lúa mì vàng rực, những chú bò thong thả gặm cỏ quanh những cối xay gió. Nhà trong làng cao chỉ một hai tầng và đặc biệt là trồng rất nhiều hoa trong sân vườn, trên cửa sổ, cửa chính…Nhưng những thứ đó nhắc anh nhớ quê mình nhiều hơn. Nhớ nhiều cái nắng tháng tư có phượng vĩ rực đỏ cùng cơn mưa tháng tám giăng giăng. Nhớ nhiều góc quán bằng lăng anh hay chờ em để lê thê với những câu chuyện dai dẳng theo cơn mưa… và nhớ em nhiều hơn!”

Thời gian mải miết trôi như muốn cuốn đi những kỷ niệm ăm ắp đầy của nó với tụi nhóc nơi đây. Nó sẽ mang về thành phố niềm vui ánh lên từ những đôi mắt tròn xoe khi biết sử dụng vi tính, internet của đám học trò đầu tiên khét nắng, lam lũ nhưng cũng rất đỗi hồn nhiên và đáng yêu này. Nó gói trọn những tiếng cười khúc khích với những chiều hì hụi thả diều trên đồng còn trơ gốc rạ lẩn mùi rơm ngay ngấy khi giữ chặt trong tay con diều làm từ những tờ giấy tập cũ mà tụi nhóc tặng trên chiếc xe về thành phố…

***

Nó xoay xoay tách cà phê âm ấm trong tay, nhìn ra ngoài trời, mưa vẫn rơi nhẹ nhàng, chậm rãi. Một chút nắng gầy loang loáng trải dài con đường ướt nhem, vắng ngắt. nó nhấp một ngụm café. Nghe đắng. cũng như từ lúc anh xa nó, những lúc ngắm mưa nó thấy lòng buồn tênh với một chút chông chênh, một chút diệu vợi, một chút xa xăm. Nó đã băng qua bao nhiêu mùa mưa thênh thang khi vắng anh? Không thể nói là là quen với cảm giác này nhung đã dần chấp nhận.Một sự thật mơ hồ mà nó đã nhận ra. Nó đã thôi đi cái kiểu suy diễn ngốc xít: chắc anh bận học nhiều quá nên không có thời gian liên lạc; hoặc anh sẽ trả lời mail sau… và cũng thôi mong chờ một cái kết đẹp như truyện cổ tích.

Lâu rồi nó mới trở lại đây. Vẫn khung cảnh này. Mấy chùm dây leo xanh rì bò một cách vô thức trên tường. những chiếc bàn gỗ xinh xắn xếp dưới những tán bằng lăng xanh um. Mùa này bằng lăng nở thật đẹp, cánh hoa mỏng manh nhẹ lay trong gió. Thật bình yên và dễ chịu, đó là lý do mà anh và nó rất thích nơi đây. Giai điệu bài hát Notthing gonna change my love for you trầm ấm cứ réo rắt mãi lòng nó. Tiếng của Chi cắt ngang dòng suy nghĩ:

– Mày vẫn thích cà phê đắng ?

Sau ngày tốt nghiệp đến giờ nó mới gặp lại Chi. Nhỏ khác quá, xinh hơn và gầy hơn thì phải. Chi khuấy nhẹ ly sinh tố trước mặt, chặc lưỡi:

– Thiệt…tao thấy hổng có ai như mày hết. Ở đây không chịu, một hai xin về quê dạy chi cho cực. Tao hiểu mày… không biết mày đang trốn tránh hay đang cố giữ nữa? Nó cười xoà sau câu nói của Chi.

– Mày gặp lại ông Duy chưa? Ổng đi du học về rồi đó.

– Lâu rồi…- Chưa để nó nói trọn câu, Chi vội cắt ngang:

– Nghe đâu, ổng sắp là con rể của lãnh sự quán. Đúng là… tao thấy tội cho mày, khổ vì một người không đáng.

Nó cố tìm ra một lý do nào đó để biện minh cho sự thay đổi này? Sự im lặng, lạnh lùng của anh là câu trả lời duy nhất mà nó nhận được sau bốn năm chờ đợi. Nó đã từng đợi để đi đến ngày nắng vậy mà ngay lúc này nó muốn níu kéo những cơn mưa đừng chóng vội qua. Nhưng níu kéo để được gì? Để nhận ra là anh không còn yêu nó nữa? Dù sao có ai đó để chờ, để nhớ, để đong đầy cảm xúc cũng là hạnh phúc với nó rồi. Giờ thì hạnh phúc nhỏ nhoi ấy cũng đã tan vỡ. Nó sẽ xếp tình yêu này vào góc khuất của quá khứ. Để nhận ra là tình yêu của anh dành cho nó quá mỏng manh vơi dần theo năm tháng xa nhau. Như mưa cuối trời vậy, hun hút tầm nhìn và sâu thẳm trong đáy mắt. Tự dưng nó thấy nhớ những ngày mưa lạnh căm đi bên anh, tay đan vào nhau với chiếc ô nhỏ nhắn và rất đỗi ấm áp…

Một giọt nước mắt khẽ rơi. Nó chờ cho giọt nước mắt khô đi như ngày mai đây thôi, trời sẽ thôi mưa.

Và nắng ấm sẽ lên !