Mình là gì của nhau

199

Chíp … chíp … chíp
Tiếng chuông báo thức đã reo nhưng cô gái đang nằm trên giường vẫn hồn nhiên ngủ như không có chuyện gì xảy ra. Bỗng nhiên cô bật dậy và vò mái tóc nâu của mình rồi nhìn đồng hồ:
– Oh my got! Chết rồi 6h35 mất tiêu rồi. Sao mình lại ngủ quên vào cái ngày khai trường như hôm nay cơ chứ!
Lảm nhảm một mình xong nó phi ngay vào phòng tắm để đánh răng rửa mặt và thay quần áo. Khoảng 10 phút sau, nó bước ra khỏi phòng tắm. Không còn là cô gái tóc tai bù xù hay quần áo xộc xệch nữa mà là cô thiếu nữ với chiếc váy xếp ly ngay gối và áo sơ mi cách điệu. Nó nhìn mình trong gương rồi tự mỉm cười với mình và sửa lại tóc:
– Lại bắt đầu một năm học mới rồi. Vào lại là một năm không có cậu ấy …
Đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình thì chuông điện thoại kêu …
– Alo, tao nghe đây. Ừ thì sắp xong rồi, đợi tí tao xuống ngay đây.
Nghe điện thoại xong nó lao ngay xong tầng một, rẽ vào phòng bếp lấy chai nước cam và lấy chìa khóa xong thì chạy đến gara lấy xe. Nó leo lên chiếc xe đạp điện X-men rồi phóng ra cổng nhà. Trước cổng nhà nó, có một cô gái tóc ngang vai và mặc đồng phục giống nó, đang đứng đợi
– Đợi tao lâu không?
Nó lên tiếng khi thấy cô bạn đang vẫy tay với mình.
– Kiều Anh mày chết trong đấy à? Mà sao ra lâu thế -.-
– Hề hề. Sâu so di bạn yêu. Mà xe mày đâu Vy mà đi bộ thế này?
Nó ngạc nhiên khi thấy cô bạn đi bộ đến đây.
– Tại xe tao đang bị hỏng nên mới sang đây đi nhờ mày nè. Thôi mau đi nhanh không muộn học bây giờ.
Nghe Vy nhắc nhở nên nó nhìn đồng hồ … What đã 7h5 rồi á? Mà 7h15 tập trung và đóng cửa trường. Sau khi Vy vừa lên xe, nó vít ga hết cỡ để đi đến trường.
Đến nơi thì đã 7h13 rồi. May quá vừa kịp lúc, nó vội vào gửi xe rồi chạy ra khỏi xe. Kéo tay Vy chạy vội vàng đến chỗ xếp hàng của lớ.
Vừa vào hàng thì …
Tùng … Tùng … Tùng …
– Ôi may dã man! Vừa kịp lúc
– Lại chả thế à. Vào muộn chắc lại bị phạt nhảy ếch quanh sân trường luôn đấy
Nó và Vy đang luyên thuyên thì đám bạn kéo tay lại gần :
– Òa … Hai bọn mày lại đến muộn à?
Đang nó chuyện thì cả hai bị hù chó phát nên giật mình hét toáng lên
– Aaaaaa … Ôi má ơi!
– Thế nào? Kỳ nghỉ vừa rồi của bọn mày có vui không?
Lan – Một trong số đứa lúc nãy hù nó lên tiếng hỏ han để đánh trống lảng
– Cũng chả có gì thú vị cả. Chỉ đi du lịch rồi về nhà để nghỉ ngơi thôi
Nó lên tiếng kể chuyện với thái độ chả có gì đặc sắc làm bọn kia nghe mà muốn nhảy vào đập cho một trận
Thế là cả lũ cứ bâu vào bán tán, kể chuyện trong khi thầy hiệu trưởng cứ ra sức thuyết minh về lịch sử trường cho học sinh khối 10 nghe. Dù sao bọn nó cũng là học sinh lớp 11 nên không cần thiết phải nghe. Vì đây là bài thuyết minh từ năm ngoái đến giờ. Nên thầy nói là việc của thầy còn nghe hay không là việc của bọn em.
Không chỉ có lớp nó nói chuyện mà các lớp khối 11, 12 khác cũng nói chuyện rôm rả. Nhưng do lớp nó hăng hái,rôm rả quá lại còn ngồi hàng đầu. Tuy không ngồi đối diện sân khấu nhưng mà ở bên cạnh. Làm thầy Hiệu trưởng đang đọc nhưng thấy khó chịu làm thầy phải dừng lại.
– Tôi đề nghị lớp 11B im lặng để tôi đọc nốt bài thuyết trình.
Như người ta thì bọn nó phải biết điều mà im lặng. Đằng này thày càng nhắc mà cả bọn òa lên cười rồi nói chuyện càng to hơn trước.
Sau cả tiếng đồng hồ nóng nực ngồi dưới sân thì cũng được lên lớp.
Năm nay lớp nó cũng không có gì thay đổi ngoài phải chuyển sang khu dành cho lớp 11.
Theo thói quen nên vừa vào lớp nó đã chiếm cái bàn gần cuối để ngồi. Vì từ khi người ấy đi nên nó không thích ngồi với ai cả. Biết tính nó như thế nên Vy và Lan ngồi phía trên nó. Cả lớp ổn định chỗ ngồi thì cô giáo vào. Hình như năm nay thay đổi giáo viên chủ nhiệm thì phải, dù có thay thì nó cũng mặc kệ thôi.
Cô vừa bước vào làm cả lớp “Ồ” lên. Cô khó chịu lên tiếng:
– Xin giới thiệu với cả lớp cô là Mai Tuyết Hương. Từ hôm nay sẽ là giáo viên chủ nhiệm của các em. Cô sẽ dạy môn Anh của lớp chúng ta, cô hi vọng trong năm lớp 11 và lớp 12 tới chúng ta sẽ có một quãng thời gian vui vẻ bên nhau.
Rồi cô bắt từng đứa đứng lên giới thiệu vè bản thân. Đến lượt nó thì:
– Em là Hàn Kiều Anh
Không như người khác sẽ giới thiệu sở thích, ước nguyện mà nó nó đơn giản giới thiệu tên.
– À, cô quên thông báo cho cả lớp mình một chuyện. Là năm nay sẽ có một bạn mới sẽ đến lớp ta. Và bạn ấy là du học sinh từ Anh về. Co hi vọng cả lớp sẽ giúp đỡ bạn ấy
Nghe cô thông báo mà cả lớp nhao nhao lên hỏi:
– Bạn ấy là con trai hay con gái hả cô?
– Khi nào thì bạn ấy đến ạ?
– …
– …
Cô gõ thước một cái làm cả lớp im lặng .
– Bạn ấy là con trai. Do phải làm thủ tục nhập học nên có thể mai hoặc ngày kia bạn đến sẽ đến lớp ta. Không còn việc gì nữa các em có thể ra về.
Ra về, thì cả lũ rủ nhau đi ăn các thứ. Nó cũng đồng ý đi cùng. Đang đi quay khu giám hiệu của trường thì nó bỗng đâm phải một bạn con trai vì nó mải lướt điện thoại. Nên khi đâm phải, tí nữa là nó ngã may mà mấy đứa bạn đỡ kịp, còn cậu bạn kia thì chống tay vào tường nên không ngã.
Cậu bạn đó quay ra nhìn nó rồi bỗng mỉm cười :
– Bạn không sao chứ?
Do mải phủi váy nên nó không nhìn người kia, chỉ thuận miệng đáp:
– Tôi không sao, Xin lỗi vì đã đâm phải bạn
– Không sao.
Lúc này nó mới ngẩng đầu lên thì câu bạn kia đã quay mặt đi. Bỗng nó có cảm giác sao quen thuộc như thế nào. Nó nghĩ là đến giọng nó rồi nhìn dáng đi của cậu bạn ấy… Sao lại giống đến nhỉ? Có lẽ nào … Chắc không phải đâu. Vì người ấy đang ở Anh mà.
Dù tự nhủ với mình như thế nhưng nó vẫn cứ như người mất hồn vậy. Làm Vy phải kéo tay nó đi. Đang đi thì nó dừng lại:
– Thôi tao không đi được đâu. Bọn mày cứ đi ăn đi.
Nói rồi nó chạy đi lấy xe mặc kệ đám bạn đang nhìn nó như người ngoài hành tinh.
Nó lấy xe rồi phóng về nhà. Nhìn quanh nhà không có một bóng người, nó tự nó với mình :
– Thật cơ đơn làm sao! Dù sao đó cũng là quyết định của mình mà.
Nó bỏ lên phòng để ngủ, ngủ chỉ là cái cớ để nó quên đi hình ảnh của người ấy vừa hiện lên trong đầu nó mà thôi.

Lại ngày mới bắt đầu rồi, mặt trời cứ từ từ lên làm đỏ rực một khoảng trời. Không hiểu sao hôm nay nó tự nhiên dây sớm sã man. Mới 5h30 đã tỉnh ngủ, dù có cố ngủ thêm nhưng vẫn không được. Nên nó quyết định dạy để chạy bộ.
Bước xuống khỏi giường đi ra tủ lấy đồ thể thao và phòng tắm để vệ sinh cá nhân. Nó bước ra với tinh thần thoải mái, bước xuống nhà lấy chìa khóa mở cửa và đi đôi giày thể thao đi vào. Nó rút trong túi chiếc Iphone cùng tai nghe để nghe nhạc. Vì nó có thói quen khi chạy bộ chỉ nhìn ngắm cảnh vật để quên đi hiện tại như thế sẽ thấy thoải mái hơn.
Nó chạy sẽ khu công viện gần nhà để chạy bộ. Mải chạy bộ với nghe nhạc nên nó không biết có một người con trai đang đứng cách đó không xa để nhìn nó và tự nó một mình:
– Mấy năm không gặp, em khác quá Kanh à.
Rồi cũng chạy bộ theo nó như ở một khoảng cách nhất định làm nó không phát hiện ra. Nó cứ hồn nhiên và vô tư đến khi nhìn điện thoại đã 6h25 rồi. Nó đi bộ về nhà, lên phòng tắm rửa lại để đi học. Như mọi khi nó vẫn mặc bộ đồng phục váy xếp ly và chiếc áo sơ mi.
Rồi đi xuống nhà ăn, nó nhìn quanh căn nhà rộng rãi mà thật vắng vẻ và cô đơn. Nghĩ thế rồi nó lại tự mỉm cười và an ủi bản thân rằng : Thời gian sẽ trôi nhanh thôi và họ sẽ quay về thăm nó nhanh thôi. Đang đứng nghĩ vu vơ thì bác quản gia ra vỗ vai nó:
– Kiều Anh con vào ăn sang đi rồi còn đi học chứ
– Tuân lệnh bác Vân
Quản gia Vân là người chăm sóc cũng như ở bên cạnh nó suốt 16 năm qua. Nó luôn coi bà là người mẹ thứ hai của mình nên lúc nào cũng quan tâm và tôn trọng bà. Bà cũng vậy, lúc não cũng lo lắng cho nó hết long. Vì bà hiểu, từ bé nó đã không giống các đứa trẻ khác luôn bố mẹ ở bên còn nó …
Ăn sáng qua loa rồi nó ra gara lấy chiếc xe yêu dấu của mình phóng qua nhà Vy. Đứng trước của nhà Vy, nó định lấy điện thoại gọi Vy ra thì thấy mẹ Vy ra mở cửa:
– Kiều Anh hả con? Con đợi Vy nó tí, con gái con đứa mà lề mề kinh khủng. Sáng nào bác cũng phải giục nó dậy thì nó mới đi học kịp giờ đấy. Hôm nay cũng hôm nay có con qua đón nó
– Dạ vâng. Bác cứ khách sáo, dù sao con với Vy cũng là bạn thân mà.
Nó và mẹ Vy đứng nói chuyện được vài câu thì Vy ba chân bốn cẳng chạy ra.
– Mày đợi tao lâu không?
– Con ngủ trong đấy à mà sao bây giờ mới ra. Mà đã mang theo bữa sang chưa?
– Ấy chết, con quên mất tiểu rồi
Tại mải chạy vì sợ muộn học nên Vy quên lấy đồ ăn. Vì biết tính chậm chạp của con gái nên mẹ Vy lại vào lấy đồ ăn cho Vy. Nó nhìn Vy được mẹ mình quan tâm mà ngưỡng mộ lắm.
– Mẹ mày quan tâ mày quá nhỉ?_ Nó nói với giọng ngưỡng mộ
– Tao cũng chả muốn đâu. Mẹ tao lúc nào cũng làm như tao là trẻ con ý. Ghét lắm_ Vy cằn nhằn
– Mẹ mày đang ở bên cạnh mày thì hãy biết trân trọng đi. Nhiều muốn mẹ mình quan tâm còn không được kia kìa_ Tuy nói với Vy nhưng nó cứ như nói với bản than mình vậy.
Đợi mẹ Vy mang đồ ăn ra. Xong nó và Vy phóng xe đến trường, thật may vì chưa muộn học. Vào gửi xe rồi nó cùng Vy vào lớp, vừa vào đến cửa đã thấy bọn bạn đứa nào đứa nấy lấy sách vở ra học rồi. Nó ngạc nhiên hỏi Vy:
– Mình có đi nhầm lớp không mày?
– Hình như đúng lớp mà ta. Chả nhẽ hôm nay thi gì à?
– Mày điên à? Mới đầu năm thi thố cái méo gì -.-?
Nó với Vy đang bàn cãi thì Lan đi ra lôi hai đứa vào
– Mới sáng ngày ra hai bọn mày đã đứng trước cửa lớp cãi nhau thì còn ra cái thể thống gì? Bọn mày quên hôm nay là ngày gì à?
– Ngày gì mày?_ Cả hai đứa đồng thanh
– Hôm nay lớp mình có học sinh mới
– Tao hiểu rồi, vì học sinh mới nên làm bộ làm tịch lôi sách vở ra học cho nó ngoan hiền chứ bọn lớp mình thì học hành cái mẹ gì. Nhìn thằng Sơn kia kìa, tưởng đọc sách chăm chú lắm, thật ra đang chơi game thì có._ Vy nó xổ một tràng vào mặt nó. Rồi quay mặt về chỗ cất sách vở
Nó đơ một lúc rồi về chỗ lấy điện thoại ra nghe nhạc. Vì còn hơn 15 phút mới vào tiết nên nó nằm xuống bàn ngủ thiếp đi mất.
Tùng … Tùng … Tùng …
– Dậy đi con lợn này. Chuẩn bị vào tiết rồi đấy_ Vy quay xuống gọi nó dậy
– Ưm .. Ưm … Tao biết rồi
Vì còn đang buồn ngủ nên nó đưa tay lên dụi mắt cho tỉnh. Vy thấy thế đưa tay mình gạt tay nó xuống
– Đừng dụi mắt, không tốt đâu
– Ừ tao biết rồi. Để tao đi rửa mặt
‘Hình như câu này người ấy cũng từng nhắc mình rồi nhỉ?’ – Nó nghĩ thầm. Rồi đứng lên đi ra khỏi lớp để đi rửa mặt. Nó bước vào phòng vệ sinh thì cùng lúc có chàng trai bước từ trong ra và đi qua nó.
Được vài giây thì nó quay lại và gọi chàng trai:
– Ơ … này..
Nhưng nó đã không gọi nữa. Vì hình bóng vừa rồi làm nó lại nhớ đến người ấy. Nhiều lúc nó thấy mình thật ngốc vì luôn mãi nhớ đến người ấy và muốn đi tìm người ấy.
Đang đứng suy nghĩ trước cửa phòng vệ sinh như một con dở hơi thì …
Tùng … Tùng … Tùng
Tiếng trống vào tiết 1 vang lên. Nó vội vàng vào phòng vệ sinh để rửa mặt, nhìn trong gương thấy bản than mình ngày càng gầy hơn và sắc mặt của nó hôm nay hơi nhợt nhạt. Nó sờ tay vào túi , may quá có mang theo son.
Bình thường thì thỉnh thoảng nó mới đánh son hoặc đánh son dưỡng nhưng hôm nay mặt nó nhợn nhạt và môi hơi trắng. Trông rất thiếu sức sống và xấu nữa. Đánh một lớp son đỏ cam lên môi khiếng mặt nó tươi hơn rồi. Nhìn đồng hồ ở tay:
– Oh may got! Vào tiết hơn 5 phút.
Trong lớp nó hiện tại, bầu không khí bỗng im lặng lạ thường. Học sinh nào cũng ngồi im đọc sách ngoan ngoãn và cô giáo từ cửa lớp bước vào cùng một chàng trai khiến cả lớp không rời mắt. Cô vào chán chê rồi mà lớp trưởng không hô khiến cô hơi mất mặt :
– E hèm
– Cả lớp đứng _ Hiểu tín hiệu của cô nên thằng lớp trưởng đứng lên hô dõng dạc
– Được rồi, cả lớp ngồi đi
Rồi cô kéo từ tay chàng trai mới vào lớp đứng giữa bục giảng:
– Như hôm qua cô đã nói, hôm nay sẽ có một bạn mới đến lớp mình. Bạn ấy mới từ Anh về nên có gì chưa hiểu lắm thì cô hi vọng các em có thể giúp đỡ bạn ấy. Em tự giới thiệu về mình đi
Cô quay sang nói với chàng trai
– Chào mọi người . Mình tên Trịnh Anh Tuấn mọi người có thể gọi là Tom vì Tom là tên bên Anh của mình.
Tom giới thiệu xong còn tặng cho mọi người một nụ cười tỏa nắng mà vô tình để lộ chiếc răng khểnh đáng yêu của mình. Nhưng Tom không quan tâm điều đấy mà cậu nhìn quanh lớp thì thấy một chỗ bị trống và không có người cần tìm. Cậu hơi buồn vì nghĩ người đấy hôm nay không đi học.
– Thưa cô, em có thể ngồi chỗ trống cuối lớp dưới hai bạn nữa kia được không?
Cậu quay sang cô và chỉ vào chỗ của nó ngồi. Mọi người theo hướng tay cậu và nhận ra đó là chỗ của nó. Lúc này Vy và Lan mới để ý:
– Chết rồi, con lợn kia không biết đi rửa mặt gì mà lâu thế không biết? Có khi nào nó bị ngủ quên trong đấy không?_ Vy sốt ruột cằn nhằn.
– Chắc không có gì đâu, tí là nó về thôi. Nhưng bạn mới muốn ngồi với nó kia_ Lan kéo tay Vy. Vì Lan biết nó không thích ngồi với người khác giới mà đây lại là người lạ mới chết chứ.
Vì là cô giáo mới nhận lớp nên chưa biết hết mặt các học sinh, do vậy cô không biết nó chưa vào lớp. Nên đồng ý cho Tom ngồi đấy, nghe cô đồng ý thì cậu vui vẻ bước xong chỗ đang định ngồi thì từ cửa nó chạy vào lớp.
– Thưa cô cho em lớp
Nó lên tiếng

Bởi UyênnBoo