MÁ QUÊ

289

Khắc khổ, mòn mỏi, lặng lẽ in sâu vào cuộc đời má và cứ thế trôi đi. Từ khi đủ lớn để nhận ra điều này, tôi muốn mình có được phép màu để xé toạc và ngấu nghiến chúng. Giống như truyện cổ tích nếu có được điều ước diệu kỳ, tôi chỉ mong má được hạnh phúc. Những cái nhìn thăm thẳm như dấu hỏi cứ mãi lơ lửng giữa đời không lời đáp sẽ không còn. Bao tiếng thở dài não nuột cố đè nén trong đêm vắng của má cũng sẽ biến mất.

Mỗi lần nhổ tóc bạc cho má thấy có thêm mấy sợi bạc, tôi bảo: “Má ơi! Con thương má quá hà!”. Má chỉ cười: “Con nhỏ này…” Tôi lại thương má nhiều hơn, điều hạnh phúc duy nhất tôi có thể mang lại cho má là làm một đứa con ngoan, hiếu thảo, cố gắng học thật giỏi, sống sao để má luôn tự hào về tôi với mọi người.

Lúc nhỏ, tôi thấy lạ sao mình chẳng có ba như bao đứa trẻ khác nhưng chưa bao giờ tôi dám hỏi má. Tôi tủi thân khi thấy các bạn được ba đưa đón mỗi khi tan học, được ba làm cho những con diều giấy xinh xắn. Nhớ khi tôi học lớp năm được trường chọn đi thi học sinh giỏi văn cấp tỉnh. Tôi mãi loay hoay với đề thi hãy viết về kỉ niệm với người cha đáng kính. Trước khi đi cô dặn là “Con cứ bình tĩnh, viết bằng cảm xúc thật của mình là được rồi!” Oái oăm thay! Bao nhiêu cảm xúc kìm nén trong lòng bấy lâu nay tự dưng lại tuôn trào. Tôi bật khóc chẳng phải vì làm không được bài mà vì từ lâu với tôi hình ảnh của ba nhạt nhòa và xa thẳm. Tôi cố gặp ba tôi trong giấc mơ nhưng nó cũng chấp chới, liêu xiêu và mỏng manh. Để nguyên vẹn cảm xúc ấy vào trang viết của mình tôi đã viết về “người cha” đáng kính như lời ngoại kể: “Lúc bây bệnh ban tưởng là không qua khỏi, má bây nói còn nước còn tát, thế là chèo chống đi hết ông thầy thuốc này đến ông thầy thuốc nọ để chữa cho bây. May sao trời phật cũng thương nên bây mới lớn như vầy nè. Ta nói hôm đó trời mưa tầm tã, ngoại ôm mày trong lòng mà xót xa còn má bây nó chèo chống con xuồng qua mấy khúc sông dài để tìm nhà thầy thuốc…”

Khi tôi lớn hơn chút nữa như hiểu thấu thắc mắc của đứa cháu tội nghiệp, ngoại kể về cha tôi “Cha mầy là người xứ miệt dưới quanh năm trôi nổi trên sông để bán trái cây mà sống. Không biết trời xui đất khiến thế nào ba mầy đến xứ cù lao này… Thế rồi bén duyên bén rễ ở đây luôn…Chắc cũng tại cha má mầy có duyên nợ với nhau…Ít lâu trong một chuyến đi bán xa cha mầy đi biệt tăm biệt tích luôn hà! Lúc ấy mầy còn nằm trong nôi…thiệt tội…thiệt tình thằng cha bây hổng biết nó nghĩ gì nữa. Vậy mà má bây cứ chờ mãi…”

Thời gian trôi nhanh tôi lớn lên bằng dòng sữa ngọt ngào của má, bằng những câu chuyện cổ tích và lời ru của ngoại đầy ắp yêu thương. Từ lúc ngoại “đi xa” căn nhà nhỏ càng thêm hiu quạnh. Tôi có cảm giác cô đơn khoét vào lòng má một khoảng trống to lắm, sâu lắm. Mỗi lần má nhìn ra con sông, lòng tôi nặng trĩu vô cùng mới mơ hồ hiểu được mòn mỏi của sự chờ đợi…Nhưng ý nghĩ non nớt của trẻ thơ tôi đâu biết rằng với má tôi là phương thuốc mầu nhiệm khỏa lấp cái khoảng trống vô hình kia.

Tôi nhớ như in ngày đưa tôi lên thành phố nhập học. Má vừa bơi xuồng chầm chậm vừa dặn dò biết bao điều: “Ráng học nghen con! Trong túi má có để chai dầu đó, đi có say xe lấy ra mà xứt. Con coi cất tiền tử tế…Thân con gái con đứa…má lo quá Nhi à!”Xuồng ba lá vô tình lướtb nhẹ qua những khóm điên điển đang nở rộ. Tôi nói bâng quơ:

-Má ơi! Lên trển chắc con nhớ món điên điển xào của má lắm!

-Khi nào về má lại xào cho mà ăn

– Mà lúc con về chắc điên điển hết trổ rồi hen má…

Chiếc xuồng trôi ngược mấy đám lục bình tim tím đến ngã ba sông bơi thêm một khúc sông nữa thì tới bến. Tôi thưa má rồi vội quay đi để cố tránh những giọt nước mắt đang chảy trên đôi má gầy gò rám nắng.

Tiếng thằn lằn chặc lưỡi trên vách nghe sao buồn nao ruột. Xếp xong mấy bộ đồ, mấy con khô sặc má gói kỹ để ngày mai tôi trở lại trường.Vặn chiếc đèn dầu để ánh sáng chùng chình trong ngôi nhà nhỏ, tôi thấy bồn chồn trong dạ, tối rồi mà má vẫn chưa về. Cả ngày ngoài ruộng cái nắng chói chang hay những cơn mưa trái mùa độc địa thường vắt kiệt sức của má. Tối đến, má lại đưa đò chỉ muốn kiếm thêm chút tiền để tôi mua thêm mấy quyển giáo trình. Bến sông heo hút này, chỉ có người dân trong xóm cù lao là khách quen của má. Đôi ba bận mới có vài vị khách lạ. Tôi ra bến sông nhìn mông lung vào khoảng tối…Lát sau nghe tiếng dầm đập nước càng lúc càng rõ. Má về tôi mừng ran trong dạ. Nhìn vẻ mặt lo lắng của tôi má bảo:

– Lúc nãy cô chín ở xóm dưới chuyển dạ, má đưa cô ra trạm y tế ngoài xã, khi về bơi nước ngược nên hơi lâu…Con ăn cơm chưa? Thôi vô nhà con!

– Má ngồi nghỉ đi để con dọn cơm má con mình ăn hen!

– Ờ – Nói vậy má cũng lom khom bó lại chỗ rau lang, rau chay tôi bó dang dở lúc nãy.

– Má ơi! Hay là má đừng đưa đò ban đêm ban hôm nữa!

– Con nhỏ này, mình là dân sông nước mà con…

-Biết vậy nhưng mà…

– Thôi! Mau ăn cơm rồi còn ngủ sớm, mai lên chỗ học con à!

– Dạ!

Nói vậy, chớ tôi biết má đưa đò một phần cũng để giúp bà con trong xóm. Ở miệt cù lao này chiếc xuồng con của má coi vậy chớ hữu dụng lắm, đi khắp các con rạch, len lỏi qua mấy con kênh chằng chịt nhanh thoăn thoắt. Như hôm bữa, nhờ má chèo xuồng thoai thoải mà bà Sáu bị trúng gió được đưa ra trạm y tế của xã kịp thời. Hoặc ông Năm cuối xóm cũng nhờ chiếc xuồng của má mà vết thương bị rắn độc cắn lúc mần ruộng được cấp cứu kịp lúc. Cho nên trong xóm bà con ai cũng yêu quý má hết trơn. Điều đó làm tôi phổng mũi to tướng.

Trời tang tảng sáng, mù sương còn ướt đẫm trên cỏ. Tôi lội theo má ra mấy con mương sau nhà cắt rau muống để bán. Xắn quần xuống hái tôi nói: “Má ơi! Mới xa quê hổng có bao lâu mà con nhớ mùi quê mình quá chừng”. Má cười: “Cắt mau đi con! Cho kịp buổi chợ sáng”. Sau má nói giọng thầm thì chen lẫn niềm vui: “Cha! Hôm nay rau muống ngon mà lại được kha khá nữa. Có thêm chút đỉnh cho con Nhi”. Câu nói của má rơi vào tim tôi như ánh mặt trời rực rỡ của buổi sáng nay biết bao ấm áp! “Nhanh lên con! Má bơi riết ra để kịp chuyến xe nữa!”, má vừa tất tả nhận tiền từ mấy lọn rau muống lúc nãy, vội kéo thẳng mấy tờ tiền đã cũ rích, xếp lại thẳng thớm và dúi vào tay tôi nhẹ nhàng bảo: “Cầm theo đi con! Chuyến sau về má may cho cái áo mới, mà lúc ấy chắc điên điển trổ bông nhiều lắm à…Má mần điên điển xào cho mà ăn”.

Chiếc xe khách đưa tôi rồi vùng quê nhỏ, bỏ lại ánh nhìn yêu thương của má với cái dáng gầy còm của bao năm tảo tần bươn chải. Chiếc xe lao nhanh, cũng giống như thời gian trôi mải miết không ngừng, để cuốn mọi thứ vào quá khứ. Tôi biết một ngày nào đó má cũng bị thời gian xoáy vào cái dòng nghiệt ngã ấy. Nhưng hiện tại tôi đang có được hạnh phúc vô cùng quý giá là có má bên cạnh, dõi theo từng bước tôi chập chững vào đời. Một giọt nước mắt rơi xuống bàn tay đang nắm chặt những tờ tiền còn ấm áp tình thương của má. Những giọt nước mắt đầy nghẹn ngào đan xen hạnh phúc. Tôi tự nhủ: “Má ơi! Con hổng phụ lòng của má đâu!”

Ngọc Nho

Ảnh internet