LỜI NÓI DỐI

198

Hôm qua, cô bé nhẹ bước ra phố. Bầu trời thị thành vẫn thế, vẫn cứ mây xanh hình trái ổi lồng những cơn gió đang đua tốc độ với nhau, khi đụng trúng cô bé thì vài giây ngoái đầu xin lỗi; rồi cứ thế bay. Mọi thứ đều từ chối sự nhiệt tình của cô bé.

Hôm nay – dằn lòng một cái – cô bé quyết định ra đường lần nữa, hy vọng may mắn sẽ được gặp lại vài đứa tri kỉ vô tâm trong quán kem số 6. Vẫn áo rộng cổ màu nâu cánh dế, đơn giản một đôi dép kẹp, cô bé nhìn quanh cái phố phường đang đô hội mà sao vẫn không gặp được một cái gọi “nhỏ” nào. Nhưng cô bé không hề nản lòng, tiếp tục nghĩ xem ngày mai mình phải ra phố thế nào để khỏi cô đơn.

Đêm….

Nghe hiu hiu buồn vào lòng. Cô bé quên bấm điện thoại xem ngày sinh nhật của Triết sẽ rơi vào thứ mấy. Như một thói quen, cô bé vén rèm cửa để nhìn xuống con hẻm hẹp như mong đợi điều gì đó. Thời gian là bảy nốt nhạc…

…Đồ…Rê…Mi…Pha…Son…La…Si…Đô…

Quả đúng có điều thật lạ mà quen. Anh chàng bán kem lá dứa đã đẩy đến rồi, mùi kem không chấp nhận sự túng quẩn, chúng nó bay quyến rũ vào mũi cô bé.

“Anh ơi, anh kem ơi!”
Không đêm nào cô bé không chờ đợi anh, mặc dù anh là người không quen biết, không một lần hỏi tên, không một lần cô bé dám làm phiền hỏi anh bao nhiêu tuổi? Ngoại trừ biết anh là chàng sinh viên trọ học ở ngôi nhà xa cuối con đường.

Hôm nay, cô bé lại ra phố! Sự cô đơn đùa giỡn chán quá đành ruồng bỏ cô bé, thật hay vì vừa dừng xe vào tiệm quà lưu niệm cô bé đã gặp Triết. Những nụ cười và vài lời xả giao cửa miệng quen thuộc mà sao cô bé thấy sung sướng nóng lên cả mặt. Đã bao lâu rồi Triết nhỉ! Cô bé ngập ngừng trong sự ngỡ ngàng quá mức, không kịp nói mình đã chờ Triết như thế nào, không kịp nói mình đã làm gì để giết chết thời gian như một con gấu ngủ đông. Triết đã vội vã ra đi. Đi thật! Đi sau cái bắt tay nhẹ nhàng và lời thách thức của một trái tim chênh vênh, ngỗ ngáo.

Thôi kệ, xem như cũng gặt hái hơn những ngày qua. Cô bé hỏi chị bán hàng nên mua đồng hồ cát hay đồng hồ số thì hay hơn. Chị ta bắt đầu được vẻ hiểu biết, nói thao thao nhưng toàn những điều…ai cũng biết. Biết là đồng hồ cát lỗi thời thật nhưng nó làm người ta nhìn thấy được từng hạt thời gian, biết là đồng hồ số tiện ích, lịch lãm nhưng không phải kiểu nào con trai cũng thích. Vậy mà ngày xưa cô bé từng dùng thời gian để chế giễu Triết. Một lời nói dối thoang thoảng mùi hương kiểu con gái :

-“Khi nào về nước mình sẽ suy nghĩ lại tình yêu của Triết, chờ được không?”

Nhưng sự thật là cô bé chưa bao giờ ra nước ngoài, chưa một lần đi máy bay, nói dối làm cô bé hồ hởi, phấn khích vì cho rằng mình đã có “bằng chứng” chính đáng cho việc tránh mặt Triết.

Đêm vẫn tù mù mà sao không thấy anh kem lá dứa. Chờ! Mõi mòn y như cảm giác chờ điện thoại người yêu. Cô bé định kéo rèm thì ôi thôi mưa mất rồi, một cơn mưa bụi rất nhỏ nhắn nhưng nó làm cô bé phải chạy xuống sân mở cổng cho anh kem lá dứa trú nữa.

– Khuyến mãi vì có công giúp anh

Anh cười hiền ghê, cô bé cầm que kem và dùng hết sức “bình sinh” hỏi lí nhí:

– Anh tên gì nhỉ?

Anh kem lá dứa hơi ngạc nhiên rồi chỉ vào thùng kem và phán:

– Không ích lợi bé đừng biết làm gì.

Cô bé hơi mất hứng nhưng cố tiếp tục:

– Em sẽ không ăn kem nữa! Anh cười tinh quái có vẻ như đi guốc trong bụng cô bé:

– Dọa à, em một ngày chỉ ăn một cây anh sợ gì chứ?”. Cô bé lạnh ót vì lạnh của mưa và của anh. Cô bước lên bậc thềm đầu tiên rồi ngoái lại:

Nhớ đóng cửa dùm em”. Bậc thứ hai bỏ lại sau lưng đã nghe anh nói với theo:

- ZuZu

  À…à, thì ra anh cũng thích đùa thật, anh tên ZuZu, cái tên làm cô bé thầm nhép miệng trong đêm.

Hôm nay, cô bé mặc áo xám, quần tây, gót nhọn lịch thiệp như nhân viên văn phòng. Trang điểm kĩ và vẽ mắt thật đậm để tránh phải khóc (ra nước mắt đen thì kinh khủng lắm). Cô bé nhớ Triết, nhớ là muốn khóc, và đã nhớ là hôm nay phải đi sinh nhật. Hôm ấy cứ lẩn quẩn mãi với mấy chiếc đồng hồ cuối cùng cô bé quyết định gói một cái mền giả lông thú cho xong.

Sinh nhật không rình ran ầm ỉ, chỉ toàn lời chúc tụng chuyện tình đẹp đẽ của Triết và Dung. Họ xứng đôi thật, dễ thương thật và làm cô bé thấy vô duyên kì lạ. Buổi tiệc trôi qua nhạt nhẽo nhưng hình như cảm xúc ngày xưa thì rất khó để người ta vô tình nhìn vào nó. Bằng chứng là khi tiếng bước chân bạn bè đã nhỏ dần sau những con đường thì Triết lại đến bên cô bé, nồng ấm như thuở nào.

– Thật gấp nên không nói với em nhiều điều hơn được.

Cô bé cười thật nhẹ như tìm lại được cảm giác ngày tháng đã qua. Những con hẻm thưa thớt dần, lại là sự cô đơn có phần tiếc nuối khi cô bé nhìn họ nắm tay dắt nhau về… Đèn khuya vàng hẳn lên, sao bé giống như con quỷ dữ cứ hễ ánh trăng lên là “đột biến” thành một cái gì ghê gớm hơn. Mà không phải thế, đã là một “cố tật”, khi đường phố lên đèn cô bé lại nhớ đến ZuZu. Phải chăng anh chính là người làm cô biết cảm giác chờ đợi thêm lần nữa(!?)…Đồ…Rê…Mi…Pha…Son…La…Si…Đô… Sự kì diệu đã đến khi cô bé thoáng nghe tiếng rao kem lá dứa. Tối nay, anh đẩy xe đến hơi sớm nhỉ, chắc là để gặp nhau lâu hơn.

– Hôm nay không mưa, không khuyến mãi cho em nữa.

– Em đố anh câu này nếu trả lời không được anh phải cho em ăn kem.

ZuZu thấy cũng hay hay, cái đầu gật lia lia hào hứng:

– Đố anh khi nào con người ta khóc mà nước mắt lại chảy ngược.

ZuZu im lặng suy nghĩ: nào là khi người ta cao thượng, nào là khi người ta muốn giấu nỗi đau, hay là khi người ta vùi mặt trên mười ngón tay gầy…ui trời tùm lum hết. Vỗ đầu với một chữ “Thua”, cô bé cười khanh khách

– Đó là khi người ta bị treo ngược xuống

Điều gì đó khó chấp nhận làm ZuZu ngẩn tò te nhưng vài giây sao lại cười to ủng hộ cho câu hỏi ngớ ngẩn của cô. Loay hoay với cây kem vừa lấy ra trong thùng thì ZuZu như lặng lẽ chùng xuống. Cô bé đang khóc, tiếng khóc chân thật quá, sự nức nở tức tưởi trong từng đợt. Cô bé buồn chuyện gì lắm thì phải nhưng đáng tiếc là không thể treo ngược cô bé lên cho nước mắt đừng lăn xuống đôi tay như thế.

– Có thể lời nói dối sẽ làm em dễ chịu hơn, em cứ nói với anh là ai đã chọc em vậy, dối lòng thôi cũng được, nói ra em sẽ thấy có được người đang nghe.

Cô bé lau dòng nước đắng:

– Sẽ không bao giờ là nói dối.

ZuZu làm chết một khoảng tim cô bé sau lời nói khẽ rằng anh sẽ “bỏ nghề”, lên mấy khu công nghiệp tập trung nào đó, có thể là công nhân, có thể “số đỏ” thì làm giám đốc hoặc không thì làm mạt hạn gì đó.

Đêm…! Rất lâu rồi, đêm ấy chìm rất sâu vào ngày tháng.

…Đồ…Rê…Mi…Pha..a…a…

Hôm nay, cô bé cột tóc thấp một chút ra đường với chiếc áo khoác mỏng vì trời sắp lạnh đến nơi, lúc thế này lại thích được ăn kem. Lời nói dối khiến cô mất Triết và ZuZu chắc cũng nói dối cô mất rồi, có thể anh ấy đã đi đâu đó rất xa chỉ để lại cho cô nỗi lòng cô quạnh khi đêm đến.

Quàng thêm chiếc khăn len quanh cổ, cô bé lại bước giữa bộn bề cuộc sống. Đôi khi lời nói dối lại khiến người ta thành nô lệ của nó.

Đèn xanh! Cô bé tiếp tục bước đi.