Dòng đời nước cuốn

190

Đời tôi như con xuồng đã gãy tay chèo mặc cho dòng nước cuốn. Tôi bất lực khi thấy em lặn ngụp giữa dòng đời. Tôi không xem thường, không khinh rẻ em. Giá mà tôi nói thật những suy nghĩ của minh về đêm hôm đó với em. Giá mà tôi gỡ được chiếc mặt nạ đang mang này xuống. Giá mà em hiểu tôi…

Nhà em được cất ven một dòng sông nhỏ. Mỗi buổi chiều buồn, em hay ngồi trên sàn nước sau nhà nhìn đám lục bình lặng lẽ trôi bên dưới. Em thả hồn mình mơ theo dòng nước. Một ngày nào đó, em sẽ thoát khỏi cái gia đình đầy bộn bề, cái xóm nghèo đầy tẻ nhạt này. Em rất thích phố thị, nhất là ban đêm, đường phố thật là náo nhiệt. Em nghe nói ở Long Xuyên vui lắm. Ban đêm lung linh ánh đèn, quán xá san sát và người thì tấp nập cho tận đến nửa đêm. Chẳng bằng ở cái xóm này, ban ngày thì mọi người ra đồng, tối đến chỉ biết dán mắt vô ti vi hay kề cà bên mâm rượu, để rồi khi có chút men say, phẫn uất cuộc đời, chửi vợ, đánh con…Em ao ước được như chị Lan bên nhà. Đậu đại học, chị là niềm vinh dự cho cả xóm. Người ta đưa tiễn chị xuống Long Xuyên học bằng một bữa tiệc linh đình, đầy những lời chúc tụng, quan tâm. Mỗi lần về quê, chị thường kể cho em nghe cuộc sông vui tươi nơi phố thị. Em nghe rất say sưa. Em ước mơ. Em ganh tỵ…

Một luồng gió chợt thổi qua làm rung rinh căn nhà nhỏ đưa em về với thực tại. Em lại nghe những âm thanh quen thuộc đến ngán ngẫm lúc nào cũng tràn vào tai mình. Tiếng cãi vả của ba mẹ. Tiếng đồ đạc rơi vỡ. Tiếng khóc của thằng út. Con sông chiều vẫn trôi lặng lẽ, in bóng lờ mờ của một cô gái vừa tròn 18 tuổi. Em nhìn cái vóc dáng nhỏ nhắn của mình trên dòng nước trôi. Em ao ước dòng nước mang em đi, đi mãi, đên một nơi sáng sủa hơn, đẹp đẽ hơn. Nhưng dòng nước cứ trôi mà bóng em vẫn còn ở lại cùng với cái sàn nước nhỏ kề bên vách lá. Bóng chiều buông mang theo tâm hồn của một cô gái nhỏ rơi đần xuống đáy sông sâu.

Ngày đầu em xuống Long Xuyên luyện thi, đi dạo phố với con mắt tò mò, trong bộ đồ bộ quê mùa mà thường ngày em vẫn mặc. Long Xuyên thật lạ lẫm trong mắt em và em cũng thật lạ lẫm trong mắt tôi. Đưa em đi dạo qua từng con phố. Em như bị cuốn hút bởi cái vẻ ngoài hào nhoáng. Tôi không thể đưa em đi sâu vào lòng phố thị vì cuộc sống của tôi bị vùi lấp giữa lòng đường. Tôi ghét thành phố. Tôi trân trọng cái vẻ ngây thơ của em. Tôi thích nghe em kể về cuộc sống bình dị ở quê em. Tôi ao ước có một cuộc sống bình dị. Mỗi tối, gia đình quây quần bên nhau trong bữa cơm đầm ấm. Lúc rảnh rổi có thể sang nhà hàng xóm, đánh cờ, cà kê với những cụ già nhàn nhã. Hay đơn giản những buổi trưa hè êm ả, mắc võng dưới tàn cây thả hồn thơ phiêu bồng cùng giấc mơ trưa. Ở thành thị luôn kín cổng cao tường, con người luôn để nội tâm của mình trong két sắt với ba lớp khóa và khoát lên cho mình những chiếc mặt nạ. Nhiều lúc tôi muốn trải lòng mình với em nhưng có lẽ tôi cũng đang mang cho mình một chiếc mặt nạ nào đó nhưng vì mang quá lâu ngày nên tôi không còn biết đâu là khuôn mặt thật của mình. Tôi giấu diếm mình trong những tiếng cười trống rỗng.

Em một mực lao vào lòng phố thị. Em có nhiều bạn mới. Họ có tiền, họ có xe, họ có thể đưa em đi sâu vào tất cả các ngõ ngách của phố. Em say mê với những ánh đèn màu. Em hòa nhập hoàn toàn vào phố thị. Tôi không còn thấy ở em dáng vẻ của một đứa con gái ngây thơ quê mùa ngày nào. Em bây giờ rất đẹp, đẹp như một con búp bê trong những kiểu quần áo rất mốt. Em đã nhận ra đâu là sự quê mùa. Em quên mình mới ngày nào còn là một đứa nhóc bị bỏ quên bên sàn nước quê nhà. Em đã nhận thấy giá trị của mình khi xung quanh em có những chàng trai sẵn sàng nghe lệnh em như những tên nô lệ. Em thấy được sự cảm phục của mấy đứa em khi em mang những món quà đắt tiền về cho chúng mà em đã mua bằng tiền của những kẻ đa tình…

Em rớt đại học lần nữa. Em buộc phải trở về với con sông dưới sàn nước sau nhà. Lần đầu tiên em thấy sông thét gào dữ dội. Em không còn thấy bóng mình đâu nữa. Ngồi một mình chơi vơi bên căn nhà sàn lung lay vì gió bão, nước mắt em rơi hòa theo dòng nước trôi xuôi về nơi có nhiều ánh đèn màu. Em nhớ phố thị. Con sông quê nhà đã không còn chấp nhận em. Em bị xem thường. Em bị khinh rẻ. Nhiều lần em muốn lao mình xuống để dòng nước cuốn trôi. Em nhớ lại lúc còn ở Long Xuyên. Mọi người xem em như báu vật. Sắc đẹp của em làm lung lay cả đám con trai nơi nhà trọ, trong lớp luyện thi. Trở về nhà, em không thể chịu được sự thất vọng của mẹ, sự ghẻ lạnh của ba và sự xem thường của những đứa bạn cùng xóm.

Con sông quê cuộn trào đưa em về lại vòng xoáy phố thị. Em đi sâu vào góc tối nhất của phố. Ban ngày em chỉ biết ngủ ngoan như một con mèo. Đêm đến, em hòa mình vào phố. Người ta thấy em xinh tươi trong bộ trang phục tiếp viên. Vẫn khuôn mặt  ngây thơ, vẫn nụ cười xiêu lòng nhưng bên trong đó là một sự vô cảm, bất cần. Tôi nhìn em thật lâu, cố tìm lại một chút em ngày nào như chính em đã cố tìm lại bóng mình trên sông quê hôm nào. Nhưng cái tàn nhẫn của phố, những tiếng cười giả tạo, nhưng khuôn mặt vô hồn, kệch cỡm, những trò lừa bịp bợm như cơn lũ trên sông đã che khuất hình bóng em tôi ngày nào. Em găp tôi, vồn vã, ân cần, chẳng bằng như lúc trước em lạnh lùng hờ hững. Tôi cười – tiếng cười trống rỗng… Vô ngôn !

Một đêm khuya giáp Tết giá lạnh. Nhà trọ vắng chìm trong giấc ngủ. Em gõ của phòng tôi xin ngủ nhờ. Em tự tin rằng tôi không từ chối em. Em không nhìn đến cái mặt vừa ngơ ngác vừa ngái ngủ của tôi, lách mình qua khe cửa, tiến đến cái giường tôi đang ngủ dở, vén mùn lên và nằm vào một góc thật gọn. Tôi nhớ đến những lần em đi suốt đêm. Em đi những đâu không ai biết. Ở cùng một nhà trọ, nhưng tôi và em như tồn tại ở hai không gian khác nhau. Có cái gì đó mà tôi từng ao ước trong quá khứ chợt hiện về. Có tiếng nhạc vang lên nho nhỏ. Những khúc nhạc buồn duy chỉ  trong điện thoại của tôi mới có. Em đã bật lên.

               ” Ngày xưa ai lá ngọc cành vàng

                 Ngày xưa ai quyền quý cao sang …”

Tôi nhớ, ngày xưa tôi chỉ mang đến cho em nhưng tiếng cười trống rỗng trong khi những người khác sẵn sàng biến em thành một bà hoàng lộng lẫy trong những bộ cánh đắt tiền. Ngày xưa, tôi đến với em bằng một sự lặng thầm. Em ngày càng trôi tuột, vượt xa tầm với. Tôi cười khi thấy những người khác đưa đón em. Tôi cười khi thấy những người khác đau khổ, ghen tức vì em. Và ngay lúc này đây, tôi thấy mình như một cây cọc cắm giữa dòng sông. Tôi khép cửa bằng một nụ cười. Nụ cười nhẹ nhõm duy nhất trong đời.

Tôi biết em bất ngờ lắm. Tôi thấy được đôi mắt sững sờ của em khi tôi quay lại bảo em tắt nhạc và đưa cho em cái gối và chiếc mền duy nhất của tôi. Tôi đặt mình xuống giường và cố gắng ngủ mặc dù bên tai còn nghe tiếng thở của em. Tiếng thở đầy hoảng loạn. Em trăn trở trong những cái cựa mình. Rồi lâu dần, tôi cảm thấy có một cái gì đó thật quen thuộc dần dần đưa tôi vào giấc ngủ. Căn phòng đơn độc của mình với cái lạnh cuối đông. Em không còn hiện hữu nữa.

“Em thành thật xin lỗi anh vì em đã làm phiền anh đêm qua. một lần nữa xin lỗi anh rất nhiều. Anh không giống với những người khác, với những gì em đã biết, đã gặp.(…..) Đêm qua có lẽ là đêm lạnh nhất trong đời em. Nhưng cũng như anh, cả đời này em không thể nào quên được.(…..) Em không đủ can đảm gặp mặt anh nữa. Nếu có tình cờ, em xin anh hãy nhìn em như một kẻ lạ xa.(……) Vĩnh biệt anh.”

Lúc gần em nhất tôi mới biết em không còn nữa. Em ra đi như giọt sương tan. Nhưng cả đời này làm sao tôi quên được cái mùi thoang thoảng con gái còn sót lại từ chiếc mền em đắp lại cho tôi đêm đó và bức thư cuối cùng em để lại cho tôi.

 Xin lỗi em !

      Đời tôi như con xuồng đã gãy tay chèo mặc cho dòng nước cuốn. Tôi bất lực khi thấy em lặn ngụp giữa dòng đời. Tôi không xem thường, không khinh rẻ em. Giá mà tôi nói thật những suy nghĩ của minh về đêm hôm đó với em. Giá mà tôi gỡ được chiếc mặt nạ đang mang này xuống. Giá mà em hiểu tôi.

Lưu Văn Nhân