Chuyến xe trong đêm trăng

185

Chiếc xe lặng lẽ chạy trong đêm. Hai hàng cây bên đường như đổ ngược lại phía Thy. Thy muốn chợp mắt một chút nhưng không cưỡng lại được ý muốn nhìn ra ghế ngồi phía trước, nơi mái tóc xoăn của Vĩnh bồng bềnh và khẽ lay động theo từng nhịp dằn xóc của chuyến xe trên con đường tỉnh lộ…

Lúc nãy, cả đoàn lục tục kéo lên xe sau khi biểu diễn xong, khi Vĩnh bấu tay vào cánh cửa để bước lên xe, Thy vờ như tình cờ mình cũng có chút vội vã để đứng ngay sau lưng Vĩnh. Bất giác Thy cố ý hít thật mạnh cho lồng ngực căng phồng để cảm nhận một mùi thơm nhè nhẹ tỏa ra từ phía mái tóc Vĩnh phủ xuống gáy. Và tự nhiên cảm thấy hồi hộp đến mức nghe tiếng trống tim mình bỗng dưng đập thình thịch. Vĩnh lên xe trước, tiếp ngay sau là Thy. Bước đến giữa xe, Vĩnh lách mình ngồi xuống và tựa người ra sát phía ô kính cửa sổ để lại một khoảng trống trên phần còn lại của băng ghế. Rồi như hờ hững quay đầu nhìn ra bên ngoài.

Thy rất muốn và suýt chút nữa đã ngồi xuống ngay bên cạnh Vĩnh như đã dự định từ lúc đứng sau Vĩnh để chuẩn bị lên xe. Nhưng Thy ngại. Phải chi, Vĩnh đừng nhìn ra cửa và quay lại trao cho Thy một ánh nhìn mời mọc như thể nói rằng Thy hãy ngồi chỗ này đi, chỗ này là dành cho Thy đó. Hay phải chi hai người lên xe sau cùng và ngoài hai ghế trống còn đó, tất cả các chỗ ngồi trên xe đều đã được lấp đầy. Thy sẽ khẽ khàng ngồi xuống bên cạnh Vĩnh một cách chính đáng, tự nhiên như tình cờ, như thể Thy sẽ không còn lựa chọn nào khác. Nhưng kỳ thực là Thy đã ước ngồi bên cạnh Vĩnh ngay từ hôm qua khi đoàn văn nghệ của trường khởi hành đi biểu diễn giao lưu và Thy cũng ngồi phía sau…

Ảnh internet

Và bây giờ cũng thế. Thy đã không đủ dũng khí để làm chuyện tưởng chừng vô cùng đơn giản là nhẹ nhàng đặt mình xuống chiếc ghế trống cạnh Vĩnh. Tại sao lúc đó, phía sau Vĩnh vẫn là một hàng ghế trống. Vĩnh lại đang nhìn bâng quơ ra ngoài cửa kính xe. Thy miễn cưỡng nặng nề bước thêm một bước ra phía sau và ngồi ngay ở băng ghế liền kề trong một niềm tiếc rẻ khó nói thành lời. Càng tự giận mình hơn khi vừa ngồi xuống, Thy kịp nghe được Vĩnh thầm thì xuýt xoa một mình, ôi, trăng đẹp quá. Ngay lập tức, Thy tự trách là mình đã không mạnh dạn hơn, ngồi ngay bên cạnh Vĩnh. Để khi Vĩnh thốt lên câu nói đó, Thy cũng sẽ ra vẻ rất tự nhiên, gật đầu và phụ họa theo, ừ, trăng đẹp thiệt, Vĩnh há!

Mà trăng đẹp thật. Đó là một đêm trăng rằm tháng Hai, khi mùa xuân vẫn còn ủ cho bầu trời dù là đêm hay ngày đều trong vắt. Lúc này cũng tầm 11, 12 giờ khuya. Trăng đã lên cao lắm. Thật ra, ban nãy khi đoàn biểu diễn trên sân khấu ngoài trời, Thy đã nhìn thấy trăng, lúc mới mọc. Khi ấy, trăng có màu vàng cam và ánh sáng chỉ như màu nước tô lên tranh vẽ chứ không rực rỡ bao trùm không gian như bây giờ. Trăng đuổi theo chuyến xe đêm, và thả thứ ánh sáng huyền hoặc đó vào cửa kính. Mặc kệ cho lớp sương đục như sữa đã bao phủ trong không khí, ánh trăng vẫn cứ trong trẻo như đã lọc hết mọi thứ ồn ào bụi bặm. Ngay cả tiếng động cơ xe lúc này, lạ sao cũng như trở nên êm ả, ngân lên đều đều như làm rõ hơn sự yên tĩnh của đêm. Đường tỉnh lộ ngoằn ngoèo giữa hai cánh núi, trăng cứ thế ngạo nghễ bừng sáng, cứ treo lơ lửng trên thinh không và tung tăng đuổi theo chuyến xe của Thy mà không hề mệt mỏi. Cũng có những lúc trăng khuất sau một triền núi cao nhưng trong thoáng chốc, lại đổ ra khoảng mông mênh của bầu trời rộng miên man và hồn nhiên tỏa ánh sáng vàng ngọt như mật ong.

Ánh sáng đó làm cho Thy thấy mái tóc Vĩnh thêm bồng bềnh và có chút óng ánh như tạc vào khung tranh cửa kính. Vĩnh ngủ hay thức? Trên xe, so với lúc ồn ào khi nãy thì hình như mọi người đã bắt đầu đi vào giấc ngủ. Giả dụ như Vĩnh ngủ, liệu Vĩnh có đang nằm mơ không? Thy chợt ước mình có thể đi vào giấc mơ của Vĩnh, khẽ khàng thôi, để khi đó, Thy sẽ không giấu mình đi, mà Thy sẽ mạnh dạn nhìn thẳng vào mắt Vĩnh. Soi ánh nhìn sáng rực của mình như ánh trăng kia vào trong chiều sâu mắt Vĩnh. Có khi còn dám nói cho Vĩnh biết là Thy rất thích Vĩnh. Và táo bạo hỏi rằng, thế Vĩnh có để ý đến Thy không?

Thy đã bắt đầu quan tâm đến Vĩnh ngay buổi đầu tiên thầy Luận tập hợp các bạn đạt giải trong lần thi diễn văn nghệ dịp 20 tháng 11 từ các khoa về để thành lập một đội văn nghệ xung kích của trường phục vụ cho các phong trào văn thể.

Hôm đó, Thy chú ý đến chàng sinh viên có mái tóc xoăn rất lãng mạn và đôi mắt rất tình cảm đến từ khoa Ngoại ngữ. Thy học bên lớp Sư phạm Mẫu giáo, nơi mà cả lớp, chỉ toàn là chị em áo dài kẹp tóc nên đôi khi cũng chạnh lòng vào những dịp lao động hay cắm trại cần có bóng dáng nam nhi. Thy được thầy Luận chọn từ một tiết mục múa của khoa. Vì thế, Thy và một số bạn khác được thầy dàn dựng múa riêng và cả múa minh họa cho các bài hát đơn hay tốp ca. Trong đó có tiết mục của Vĩnh.

Vĩnh trình bày một bài hát phổ thơ – bài thơ rất trữ tình và nồng nàn về tình cảm của một người lính nơi đảo xa dành cho người yêu bé bỏng của mình chốn quê nhà. Thy và Nhật múa minh họa. Thy mặc áo dài trắng còn Nhật chỉnh tề với trang phục người lính thủy. Thy nhớ có lần đã xem tiết mục này trên truyền hình. Phần dựng múa minh họa rất khác. Đó là dạo khúc mở đầu và giữa bài hát, người nữ vũ công minh họa múa đơn và sau đó có phối hợp nhiều động tác với người nam ca sĩ.

Lần đầu thầy biên đạo dựng bài lúc tập dợt ở giảng đường, khi Vĩnh cất lên tiếng hát dày và ấm, kể cả những lúc cao trào ngân vang, Thy đã tiếc là mình đã không được thầy Luận dựng bài múa trực tiếp cùng Vĩnh. Không nhất thiết phải múa đôi minh họa cùng Nhật mà sẽ kết hợp với người đơn ca là Vĩnh, Thy nghĩ, hẳn là một tiết mục rất hay và cảm xúc. Thy hình dung nhân vật nữ nắm tay chàng lính thủy để được dìu đi trong tiếng sóng rạt rào của phần nhạc đệm, chắc là tay Vĩnh sẽ rất ấm áp. Hay khi Vĩnh đặt micro xuống ở giữa bài hát để múa cùng Thy, Vĩnh sẽ nâng nhân vật nữ bay bổng với tà áo dài trắng dịu dàng, chắc là cảm giác được nâng đỡ ấy sẽ rất nhẹ nhõm. Hay khi nhân vật nữ tựa vào vai Vĩnh trong hình ảnh người lính thủy, đôi cánh tay Thy vòng qua eo Vĩnh từ phía sau, hẳn cảm giác được nương náu đó sẽ rất bình yên…

Tiếc là những phần dàn dựng đó đều không thực hiện được với Vĩnh. Những ngày tập dợt, chỉ là một Vĩnh trầm lắng. Khi chưa đến tiết mục của mình, Vĩnh ngồi ở một góc giảng đường và dán mắt vào chiếc điện thoại, say sưa với một trò chơi nào đó trên máy. Nhìn Vĩnh lúc đó có vẻ gì đó bí ẩn, khép kín và cách biệt. Nhiều lần Thy giả vờ xuất hiện ngẫu nhiên bên cạnh nhưng chưa bao giờ Vĩnh ngẩng lên nhìn hay tỏ ý bắt chuyện làm quen với Thy. Vẻ lành lạnh đó của Vĩnh làm Thy e ngại. Có khi, không khéo, Vĩnh lại vơ cả nắm đũa nghĩ rằng khoa Sư phạm Mầm non âm thịnh, dương hầu như là con số không, con gái ở đó sao mà đường đột, dạn dĩ. Cảm giác đó làm Thy tự thấy mình hơi trơ trẽn, kiểu cọc đi tìm trâu. Và mất tự tin.

Hơn một tuần tập dợt cũng có nhiều dịp để Thy đến gần hơn với Vĩnh. Lúc thì đổ mồ hôi trên sàn tập sáng trưa chiều tối, có lúc thì thầy Luận đưa cả bọn đi uống trà sữa, ăn tàu hủ luộc; hay hôm qua, tập hợp trước sân trường chờ xe và khởi hành đến điểm biểu diễn… Bao lần Thy định làm một cái gì đó khác biệt cho Vĩnh nhận ra mình giữa đám đông các bạn. Nhưng cái e dè, nhút nhát cứ chống lại Thy. Rồi lại tiếc và nghĩ sao mình không mạnh dạn thể hiện mình đi. Cứ nói thẳng ra là, ừ thì Thy thích Vĩnh đó, ừ thì cọc cũng có lúc đi tìm trâu đó. Nhưng rồi, Thy lại không đủ tự tin để nghĩ rằng, Vĩnh sẽ đáp lại. Dù có lúc, Thy những bâng khuâng, có khi nào Vĩnh thuộc tuýp người nhút nhát ngại ngùng. Chứ được Thy mở lời rồi, biết đâu Vĩnh sẽ làm Thy đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác khi thú nhận là Vĩnh cũng thích Thy lắm. Rồi cũng ngay lập tức, Thy lại chợn nghĩ rằng, hay Vĩnh đã có bạn gái? Hoặc là Vĩnh sợ rằng trong đội văn nghệ, con gái đông mà lại hay chuyện, lỡ có động tĩnh gì, các bạn chọc ghẹo đồn đại ra, ngại lắm.

Nên cứ thế, nhiều cơ hội đã vuột qua, kể cả những cơ hội có thể là cuối cùng như lúc nãy lên xe tìm chỗ ngồi. Chỉ cần Thy mạnh dạn ngồi xuống bên cạnh Vĩnh, có thể lúc này mọi sự sẽ khác. Biết đâu giờ này, hai đứa đang cùng ngắm ánh trăng lờn vờn đùa nghịch ở ngoài khung cửa; Vĩnh sẽ thân thiện hơn khi thầm thì vào tai Thy về những cảm xúc mà Vĩnh đã có khi hát bài mà Thy múa minh họa. Có khi lúc này Thy đang cười và thấy lòng nhẹ nhõm khi nhận ra Vĩnh cũng đã để ý tới mình vào ngày đầu tiên thầy Luận tập hợp đội văn nghệ. Vĩnh sẽ nhắc những lúc Thy múa mà không nhìn Nhật say đắm như thầy Luận yêu cầu, bởi ánh mắt đó đã lỡ gửi cho Vĩnh rồi…

Rồi hai người sẽ ngồi sát lại với nhau hơn khi chuyến xe đã chuyển sang những thời khắc đầu tiên của đêm về sáng. Thy sẽ giả vờ ngủ gục để tựa nhẹ vào vai Vĩnh, êm ái đong đưa mình theo nhịp dằn xóc đều đặn của chuyến xe đêm. Thy sẽ nghe gần hơn mùi hương ngai ngái mà ban nãy khi lên xe, Thy đã thoang thoáng cảm nhận từ mái tóc xoăn của Vĩnh. Và những khi nhìn sang bên phía Vĩnh ngồi, Thy sẽ thật hạnh phúc khi cảm nhận bức tranh khung cửa lồng đầy bóng trăng kia không chỉ có một mình Vĩnh mà mình cũng sẽ đi vào bức tranh ấy, để cùng Vĩnh tan ra trong ánh trăng miên man, quyến dụ, ngọt ngào…

Nhưng sự thật là lúc này, Thy vẫn là người ngồi nhìn ngắm Vĩnh từ phía sau…

Và chuyến xe đêm đang và sắp về đến trường để đội văn nghệ chia tay nhau, ai về nhà nấy. Thy bắt đầu nhớ đến chuyện hôm qua khi đoàn khởi hành, Thy để ý thấy xe máy của Vĩnh gửi trong nhà xe. Còn mình, hôm qua khi lên đường, Thy đã quảy ba lô và đi bộ từ nhà trọ đến trường.

Rồi Thy nghĩ, lát nữa về, khi ấy, chắc là trăng đã lặn…

Tùng Chinh