CHUYẾN XE TỐC HÀNH CUỐI NĂM

183

Cái xóm heo hút bên phải chân cầu Sài Gòn vào cuối giờ chiều người tấp nập. Người đứng dọc hai bên đường, hầu hết các xóm lao động nghèo quanh nội ô thành phố thường có khung cảnh như vậy. Bao nhiêu là chuyện, mà thường là râm ran mấy chuyện làm ăn trong ngày. Đâu đó ngoài đường lớn, nhịp sống ồn ào như lấp đi những tạp âm ồn ào của xóm nghèo…

Mấy ngày giữa tháng chạp, người đi thì ít, kẻ về thì nhiều, ai cũng tranh thủ về nhà cho kịp đón đêm giao thừa ấm cúng bên gia đình. Những chuyến đò xe xuôi ngược luôn vận hành hết công suất, cảnh chen lấn, người giẫm đạp, giành giật nhau từng chiếc vé tàu tết. Những tay chợ đen lợi dụng tâm lý cuối năm của hành khách. Họ bị chém đẹp. Một vé của những tay này bằng ba bốn lần vé thường, vậy mà cũng mua, mua để kịp chuyến tàu cuối năm.

Ba bốn hôm nay, trường cho nghỉ học sớm để sinh viên tranh thủ về quê. Quanh khu lao động nghèo những khu nhà trọ thưa hẳn người, nhiều phòng đã cửa đóng then cài từng hồi đầu tuần.

Nhiều khu phố đã giăng đèn, cờ hoa. Những khu hàng chợ đêm tấp nập người. Tiếng chào hàng, trả giá lẫn với tiếng cười nói, khói xe làm khu chợ đầy nhịp sống hơn, những ánh đèn màu soi tỏa xuống dòng sông lung linh ẩn hiện. Trước hiên, những chậu mai đã bắt đầu cởi bỏ bộ áo già nua để đón những nụ hoa chớm nở…

Tiếng nhạc xập xình bài hát ” ngày tết quê em” làm rộn ràng lòng người, khiến ai nghe cũng thấy tết đã về.

– Giang. Ra dọn bàn số 6. Nhanh lên. Khách đang chờ.

Bà chủ chưa nói hết lời, dáng mảnh khảnh, mặc cái áo thun phong phanh của nhà hàng, lưng đẫm mồ hôi, Giang chạy ra dọn cả đống chén xuống thùng, tuột luôn khăn trải bàn, đổi tấm khác. Nhanh nhảu mời khách vô bàn.

– Dạ. Anh chị dùng gì?

– Món cũ em…

– Da, có ngay ạ !

Giang gắn bó với nhà hàng này lâu lắm rồi, từ năm nhất Đại học. Bốn năm rồi, trình độ phục vụ của nó cũng thành cựu ở đây. Khách quen chỉ cần ngồi vào bàn là nó biết hôm nay khách muốn dùng gì. Phục vụ coi vậy chớ mệt trăm bề, làm không khéo trật chút là bị la ngay. Bốn năm cũng đủ để Giang hạn chế những cách phục vụ không làm vừa lòng khách. Dù khách có bực mình nặng nhẹ với bồi cũng nên nhịn, nhiều lúc tức lắm… Khách hàng là thượng đế mà. Bà chủ nhà hàng luôn đặt tiêu chí đó lên trên hết trong những lần xét thưởng.

Là sinh viên ở tỉnh lên học. Nhà đủ ăn, nhưng còn ba bốn đứa em, ba mẹ phải lo cho mấy đứa. Giang lớn, có thể tự lập. Làm thêm nhín nhút chút cộng với tiền học bổng cũng đủ để trang trải. Giang làm thêm đủ thứ. Sinh viên ai mà không làm thêm coi như bị “thiệt thòi”. Nó tranh thủ những lúc rảnh xin được gì làm đấy: phát tờ rơi, đi cổ động, bảo vệ, phục vụ bàn và hấp dẫn nhất là những ngày giáp tết đi dọn dẹp, sửa sang nhà cửa cho những nhà khá giả trong thành phố để đón tết…

Cái việc dọn dẹp sửa sang nhà cửa cũng thú vị, nó thích và làm hết trách nhiệm của mình. Nhà nào được nó phục vụ thì khỏi chê, chút bụi cũng không còn. Giang thường bảo với mấy đứa bạn.

– Đi làm thêm có cực nhưng biết được nhiều thứ, cái đó cũng bổ ích. Đặc biệt là đi dọn dẹp nhà trong dịp tết hen tụi mày. Vừa dọn dẹp, nghe nhạc tết, thấy nhà người ta quây quần mà tủi cho mình. Tụi mày biết, hai năm rồi tao không về…

Hồi giữa năm, má Giang với đứa em út lặn lội cả trăm cây số lên thăm, mẹ nói năm nay rán về ăn tết với ba mẹ, mấy đứa em. Tết mà ở trên này làm thêm thui thủi một mình tội quá. Cô bác nhắc hoài.

Nhắc nhở của mẹ làm Giang xót hơn. Giang có sướng vui, ấm cúng gì khi ăn tết xa nhà. Hôm trước, ra bến xe Miền Tây phát tờ rơi cho quán ăn mới mở, nó thấy nhiều người ba lô quẩy nặng chen chúc trong những chuyến xe đầy hơi người. Ai cũng tranh thủ…

– Ủa mày chưa về sao Giang?

– Ờ…ờ…vài bữa nữa tao về.

– Thằng này biết kiếm tiền xài tết dữ bây.

Giang chỉ cười. Những tiếng hỏi thăm bất chợt làm Giang chạnh lòng, nhớ quê, nhớ cảnh dọn dẹp sung túc, nhớ làn hương nghi ngút bên cái mùi bánh tét nức lòng người tha hương.

Tết năm rồi, cũng đi làm tính để dành ít tiền xe về ăn tết. Mà tới 29 tết, anh bạn đứng ra kiếm việc thuê tụi nó làm tự dưng bệnh, đành bao nhiêu tiền phải đổ dồn vô lo. Thành thử cả năm sáu thằng ăn tết chung với mấy bạn trong Nam ngoài Bắc ở ký túc xá. Cũng vui, cũng tiếng cười, cũng mứt, bánh chưng, bánh tét, cũng hoa, cũng lì xì, cũng lời chúc tụng… nhưng cảnh nằm một mình trong phòng khi chuông nhà thờ ngân vang, tiếng nổ bì bùng của pháo hoa thì thật là…

Năm nay, cũng rán đừng có gì hết… Chạy “sô” suốt ngày, với lại làm ở nhà hàng buổi tối nữa chắc cũng kiếm được chút đỉnh về quê. Mua cho mấy đứa em đứa bộ quần áo, cái nón, đôi dép…

Cơn mưa lất phất cuối năm cũng không ngăn dòng người đổ dồn ra những nẻo đường đón cái không khí se lạnh, sương giăng giăng tạo cảm giác lâng lâng, thoải mái. Hôm nào tan ca, Giang cũng là người về sau cùng, là phục vụ lâu nhất trong nhà hàng nên được bà chủ tin giao cho nó mấy việc vặt khi hết khách. Giang gom những thứ còn sót lại, ăn được cho vào hộp, chuyện đó là thói quen. Mấy thằng bạn chung phòng hôm nào cũng coi Giang có mang được chút gì về. Sinh viên mà…

Giang thường có thói quen không bao giờ đạp nhanh về nhà trọ khi tan ca, chỉ khi nào có việc thực sự gấp. Giang thích đạp chậm chậm quanh những con đường đã thưa người, nghe tiếng chổi xào xạc nước của những hàng hủ tiếu gõ, thích nhìn ánh đèn vàng vàng soi không rõ mặt người và còn muốn tận hưởng những phút thật sự rảnh, thoải mái hiếm hoi….Về đến trọ, Giang chưng hửng khi nhớ ra hầu hết ai cũng về, không nghe được những âm thanh quen thuộc phát ra từ các phòng. Mở cổng và dắt xe vô phòng, tắm qua loa, nằm lên giường, Giang lấy sổ ra tính xem mình đã làm bao nhiêu ngày. Giang tính rán làm tới hai mươi chín tết rồi đón xe về, ngày cận tết nhu cầu làm thêm ngày nhiều, về sớm hơi tiếc.

Khu nhà trọ của xóm nghèo leo lét ánh đèn của hai phòng cuối dãy. Ông ngoài sáu mươi, cặp kính cận luôn dán chặt vào mắt. Buổi sáng, ông lang thang mấy quán cà phê vỉa hè, thường ngồi một mình, ông thường nhếch mép cười khi nghe được chuyện gì đó… Buổi chiều, ông thường đạp xe vòng vòng thành phố… Buổi tối, ông cặm cụi bên ánh đèn, tới tận khuya… Hôm nào Giang về, ông cũng bước ra cửa nhìn…Giang gật đầu chào.

Giang cũng ít có dịp nói chuyện với ông. Hôm bữa, mẹ Giang đem lên mớ bánh dừa đặc sản. Giang đem qua cho ông một ít, ông cảm ơn và đuổi khách một cách khéo:

– Cậu về nghỉ mai còn đi học…

Khu trọ này, hầu như ông khép cửa đối với mọi người. Chỉ tới tháng, đóng trọ ông mới mở cửa và đóng nhanh lại. Hôm ông dọn đến chỉ thấy có thùng giấy. Chắc là sách. Giang thường thức khuya học bài, căn trọ này thường ngày chỉ có hai phòng cuối là đèn sáng khuya nhất. Trừ mùa thi. Giang để ý thấy ông đi ngủ thì trời đã gần sáng mà lại thức rất sớm, đầu tóc rối bù. Ở đây, người ta gọi bằng ông “trên mây”.

Đêm nay, 23 tết. Giang bù đầu với những mớ đồ đạc chất đống, đầy bụi. Tối lại phải vắt dò lên càng cổ chạy bàn. Về đến nhà gần mười hai giờ, mệt lả. Tiếng ồn từ ổ chìa khóa hôm nay lớn quá. Chắc là khuya, tiếng thanh. Giang đi qua phòng ông “trên mây”, không thấy ông mở cửa ra như mọi khi. Mở cửa bước vào phòng, quăng cái áo thun lên sào, rót ca nước uống ừng ực. Có tiếng rên, rồi tiếng ho phát ra từ phòng đối diện, đêm nay lại không thấy bàn viết ông sáng đèn. Giang nghĩ chắc hôm nay ông mệt nên ngủ sớm. Giang lấy sổ ra ghi thêm ngày làm việc của mình. Tiếng rên mỗi lúc một đứt quãng, yếu ớt, cơn ho càng nhiều và kéo dài…Giang bước qua phòng gõ cửa, không nghe trả lời mà đáp lại là những cơn ho như sóng dập. Cửa không gài, Giang đẩy nhẹ. Ông “trên mây” nằm sóng sượt bên những viên thuốc, hình như chưa kịp uống, những xấp giấy trên bàn rơi vương vãi dưới nền. Ông cuộn tròn tay đỡ ngực mỗi lần ho, đầu tóc rối bù, có vài vết máu đỏ thẫm trên nền gạch bông. Giang chóng mặt với cảnh trước mắt. Tay lắc, miệng gọi liên tục.

– Ông ơi,…ông làm sao thế? Ông có làm sao không ?

Đáp lại chỉ có tiếng hư…hư…Giang hoảng hốt chạy ra đằng trước kêu chủ trọ giúp, bà chủ nhanh chóng gọi thằng con trai dắt chiếc xe vô tới phòng. Giang vớ vội cái áo trên sào mặc thêm cho ông. Anh con trai và Giang kè ông ra xe, thân hình ông mềm nhũn, sương lạnh thấm vào những cơn ho càng làm ông nẩy người lên…

Đêm giáp tết, màn sương mờ mờ tạo nên những làn khói mong manh phủ đầy ánh đèn đường. Dư vị của ngày đưa ông Táo về trời như còn quanh đây, những hàng hủ tiếu gõ, bánh mì về đêm, những công nhân quét rác như hối hả hơn cho kịp giờ. Giang nhớ nhà, hồi tối chắc vui lắm, cả nhà được quay quanh bên mâm cúng ông Táo. Giang nhớ hồi còn được ăn tết ở quê, năm nào nó và mấy đứa em cũng đốt đống lửa cạnh cái mương sau nhà, thả cá Lia thia đưa ông Táo về trời. Có đứa hỏi nó:

– Sao đưa ông Táo về trời chi vậy anh hai?

– Ờ…thì cuối năm cũng cho ông Táo về quê ăn tết chớ…

– Vậy hả, ông Táo cũng có quê nữa hả anh hai?

– Có. Quê ổng ở trên trời.

Giang và mấy đứa em ngồi ăn bánh, nhìn đống lửa đến lúc tàn mới chịu vô nhà…

Ông “trên mây” bị viêm phổi nặng, phải nằm lại viện điều trị. Ban ngày Giang xin nghỉ làm để vô coi chừng, ban đêm nhờ mấy chị y tá trông giúp. Tan ca Giang ghé qua mua cho ông bọc cháo cá, pha cho ly sữa ngồi hỏi thăm mấy câu rồi nó về.

Hai mươi tám tết, ông xuất viện nhưng vẫn còn yếu. Giang sắp xếp lại căn phòng. Giang quên cả việc phải về quê. Nằm xuống, ông “trên mây” nói thều thào:

– Sao con không về quê ăn tết?

– Dạ, không sao…chừng nào ông khỏe con về?

– Thôi mai thu xếp về quê cho kịp rước ông bà. Con…con lấy cái điện thoại trên bàn đưa giúp ông.

Hôm nay, Giang được lãnh toàn bộ số tiền làm thêm của hai tuần. Cũng hơn triệu, nó đạp xe một mạch ra bến xe. Hai mươi tám tết, người đông nghịt, kẻ chen người lấn, ai cũng tranh giành, đợi cả buổi mà cũng không mua được vé…thất vọng lủi thủi ra về. Giang không quên ghé mua cháo cho ông “trên mây”. Mặt Giang hơi buồn khi nghe ông hỏi:

– Vé xe mua khó quá ông à, chen lấn, xô đẩy, rồi hết vé, còn vé ở ngoài thì…

– Tết mà cháu, ai không muốn mình được về. Ông nghe nói con hai năm không về rồi hả?

– Dạ…mai mới hai mươi chín thôi mà, ông.

Đây là lần đầu tiên Giang được nói chuyện nhiều, mà thấy ông có vẻ vui…

Năm giờ sáng, Giang chạy thật nhanh ra bến xe. Từng chuyến xe rời bến chở bao nhiêu niềm vui làm nó hối hả hơn. Vẫn không có gì thay đổi, từng dòng người đứng chen lấn từ sớm. Giang không thể làm gì hơn, ngoài chờ. Cái nắng giữa trưa Sài Gòn càng oi bức bởi sự chật chội, Giang đẫm mồ hôi. Chờ đợi, chờ đợi.

Cuối giờ chiều, Giang cũng tới được bàn vé, mừng chưa hết thì chị nhân viên nói:

– Hết vé rồi. Mai lại sớm.

Bao nhiêu tiếng la trời la đất. Chắc không chỉ có mình Giang mà còn nhiều nữa… Lại phải chờ. Có thể lắm… «Mua vé không em. Đảm bảo nhanh gọn, đúng tuyến, xe ghế nằm, có khăn lạnh… ». Biết là vé chợ đen, nhưng Giang cũng liều hỏi thử «Bao nhiêu một vé ? » «Rẻ thôi. Một triệu… » «Dạ vậy cảm ơn anh »

Giang đạp xe về mà lòng nặng trịch. Chắc dưới quê trông lắm, hai mươi chín rồi mà, có nhà đã rước ông bà. Giang nghĩ, mai sáng không mua được vé rẻ cũng đành chớ sao… « Sao con ? Mua được vé chưa ! » « Dạ vẫn chưa… » « Chết không ? Mai giao thừa rồi mà còn trên này » « Dạ mai giao thừa… »

Giang về phòng nằm, buồn thiu. Tiếng ông “trên mây” kêu ngoài cửa.

– Giang à. Mở cửa ông nói chuyện này cho nghe. Giang…

Giang bước ra. “Ra đây ngồi với ông. Từ lúc ông đến ở giờ, con là đứa hiền, chịu khó nhất, mà còn thương người nữa. Nếu không có con chắc ông “ăn tết” sớm rồi”. Ông uống ngụm trà, cười hiền và vỗ nhẹ vào đầu Giang: “Muốn về quê không?” “Dạ muốn lắm chớ, nhưng…” “Ông cho vé”.

Vừa nói ông vừa móc trong túi ra tấm vé, thật không ngờ tấm vé xe tết sau gần hai năm Giang mới được cầm thực sự, đây không phải là giấc mơ. Đây cũng không phải là vé thường đây là tấm vé xe tốc hành ngay tối nay.

– Ở đâu ông có được vậy?

Ông lại cười. Giang cầm và mừng lắm, mừng còn hơn hiện giờ đang ở nhà. Giang chợt thốt lên: “Con về, còn ông một mình?”. Ông lại uống trà và cười, im lặng vẻ bí mật.

Giang sửa soạn đồ đạc, đồ mua về cho mấy đứa em được xếp cẩn thận. Nhưng Giang không thể nào giải thích nổi tại sao ông “trên mây” bệnh mà có thể mua được vé còn mình thì… khoảng độ tám giờ tối, có xe hơi đậu trước trọ, một anh cao lớn, ăn mặc tươm tất, có vẻ sang trọng lắm bước vào trọ mà lại ngay đúng phòng ông “trên mây”.

– Bố sửa soạn xong chưa? Con tới rồi?

– Ừ. Khanh hả con, xong rồi.

Giang không khỏi ngạc nhiên về những lời như vậy, suốt một năm nay có nghe ai kêu ông bằng bố đâu? Người này cũng mới gặp lần đầu. Hôm nay tự dưng lại có xe đến rước chớ không phải ông đi bằng chiếc xe đạp cũ rích.

– Giang con xong chưa? Sẵn có xe ra bến luôn.

Giang chưa hết ngạc nhiên lại giựt mình khi nghe như vậy.

– Đây là Khanh con ông. Mới nước ngoài về…

– Khanh, còn đây là chàng sinh viên mà bố đã nói với con đó.

– Vậy à. Cảm ơn em. Không có em thì…

Chuyến xe tốc hành giữa đêm thẳng hướng về xứ dừa. Giang ngồi cạnh cửa sổ, gió mát, nhắm mắt để tận hưởng cái lạnh về đêm. Hương xuân mơn mởn đùa vui với vạn vật. Bài ca xuân du dương bên tai “…xuân xuân ơi xuân đã về, có nỗi vui nào khi ngày xuân đến, xuân xuân ơi xuân đã về tiếng chúc giao thừa mừng đón mùa xuân…” . Giang nghĩ đến gia đình và thoáng nghĩ đến ông “trên mây”…

Giang chợt nhận ra tết không chỉ để mọi người quây quần, chúc tụng mà còn là đồng cảm, chia sẻ và thấu hiểu…