Chuyện của chị

177

Tôi hẹn gặp Chị tại một quán cà phê vô cùng thân thuộc, sâu trong hẻm, quán vẫn trang trí tông màu trầm gợi buồn, gọi một ly cà phê không đường, tôi bâng quơ nhìn qua cửa sổ và thấy Chị, hôm nay Chị mặc chiếc váy màu đen,trang điểm không đậm nhưng đủ để toát lên sự tự tôn, kiêu kỳ sẵn có trên gương mặt Chị, Chị bước vào quán, thu hút mọi ánh nhìn, cảm giác này, quen quá, hệt như ba năm về trước.

Năm đó tôi 18, chúng tôi vào cùng trường đại học, học chung một lớp và chưa bao giờ nói chuyện. Tôi chỉ biết chị tên Bích Duyên. Ban đầu cứ nghĩ Chị hơn chúng tôi 2,3 tuổi thôi, bởi so với những gương mặt non choẹt, vừa mới chập chững bước vào đời kia thì ở Chị vẫn có gì đó rất riêng, vô cùng khác biệt.

Ảnh minh họa. Nguồn: youtube.com

Mới vào đại học, chia tay người yêu vì hàng vạn lý do, chưa quen với không khí con người nơi đây, cảm giác như cả thế giới chống lại mình, lọ mọ một hồi lạc vào cà phê White, quán đặc biệt ở chỗ nó nhỏ lắm, người ta có thể cảm nhận được cả cái tình của người ngồi bên cạnh. Đang ngồi thiu thỉu một mình, bỗng Chị bước đến ngồi đối diện với tôi, gọi một ly trà sen rồi giới thiệu trong sự ngỡ ngàng của tôi: “ Chào Linh, Chị là Duyên, sao nè có chuyện gì mà ngồi cà phê một mình vậy?” Bạn chẳng biết đâu, có những người thật sự thân thuộc như thế, nhìn vào đôi mắt ấy tôi biết mình có thể đặt niềm tin nơi Chị: “Chị ơi, hôm nay em thất tình”. Chị cầm tách trà lên, chẳng uống vội, lấy tay vuốt nhẹ mái tóc, mắt khẽ nhắm rồi từ từ tận hưởng vị trà chạm nhẹ vào môi. Thật lạ là từng cử chỉ hành động của Chị, cuốn hút đến diệu kỳ, nó làm tôi đột nhiên bối rối, Chị đẹp quá, đẹp kiểu người phụ nữ từng trải, kiểu người đã qua bao sương gió mặn mòi chứ không phai nhòa dễ quên. Chị mỉm cười bắt đầu kể tôi nghe về những nơi đã đi qua, về những con người Chị từng tiếp xúc, về tình yêu, gia đình và biết bao nhiêu là chông chênh sóng gió.

Chị lớn hơn chúng tôi tận 10 tuổi, bàng hoàng, tức là năm nay Chị 28 tuổi, cái tuổi đời thì lớn chớ ở ngoài trông Chị trẻ hơn rất nhiều, sinh ra và lớn lên ở Nha Trang, nơi con người ta dễ lạc giữa nắng giữa gió, nơi cho người ta cảm giác trải lòng với biển và sống thật với chính mình hơn, Chị kểmùa mưa Nha Trang rất ngắn, ngắm mưa trên biển cũng mang đến cảm giác thật lạ. Biển như đang sẻ chia cùng những tâm sự của con người, mà người miền trung thì bao đời chất phác lắm! Nhà có bốn anh chị em, Chị là Út mà mê trải nghiệm cái mới nên quyết định khăn gói vào Sài Gòn thi đại học, chị đậu Học viện Hàng Không, làm ở sân bay một thời gian rồi gặp Anh – người thay đổi cả cuộc đời Chị. Ta thường chẳng biết nhân duyên của mình đến lúc nào, chỉ biết rằng khi người đó xuất hiện thì mọi thứ sẽ khác đi, rất  nhiều. Anh là tình đầu của Chị, quê ở Giang Thành (Kiên Giang) một huyện nhỏ vừa mới được thành lập ít lâu, nơi mà người ta chủ yếu sống bằng nghề trồng lúa. Chị yêu Anh từng ngày lạ lẫm, lạ lẫm trong thế giới của chàng trai miền nam nhiệt tình chan chứa. Khi đã thấm đủ chuỗi ngày dài, nếm hết cả vị đắng cay ngọt bùi, sướng khổ buồn vui, họ quyết định mãi ở bên nhau.

Chị nói thời gian sống và làm việc cùng Anh ở Sài Gòn là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của cuộc đời Chị, mà cuộc đời này có mãi đẹp được đâu, gia đình Anh buộc hai vợ chồng về quê Anh sống, bắt Chị phải nghỉ việc ở sân bay, năm đó Chị 27, bé Phúc (con trai chị) được 18 tháng tuổi, độ tuổi đẹp để người phụ nữ ổn định sự nghiệp của mình, một người thích tự do, quá quen với nhịp sống vội ở Sài Gòn, bị ép về nơi khô hằn cằn cỗi, còn thiếu nhiều điều kiện, phải nghỉ công việc mình yêu thích, con trai sau này sẽ không được phát triển đủ đầy như ở thành phố, chẳng nỗi buồn nào hơn, nhưng vì thương Anh, và bởi vì có một loại tình yêu mang tên gia đình và trách nhiệm, Chị cam tâm. Người ta nói đúng, phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng, Anh thương Chị nhiều lắm, biết Chị buồn Anh cũng có vui đâu. Chị kể năm 2014, Chị chẳng dám nghĩ nhiều, chỉ muốn được một lần là chính mình, được độc lập kinh tế, ngán ngẫm cảnh mẹ chồng nàng dâu, chán nản cảnh ở phía sau làm nội trợ, khi Chị nói Chị đi thi đại học ở An Giang, Anh bật cười bảo nếu Chị thi đậu Anh cho Chị đi học, đối với một người phụ nữ thông minh như Chị thì việc này có khó khăn chi. Rồi Chị đậu thật, chuyện tình yêu, chuyện vợ chồng con cái, chuyện nhà chồng như một bài toán mới, một cơn sóng lớn bẽ bàng ập đến. Chị hay đùa rằng đời người chơi vơi lắm, Chị chưa bao giờ nghĩ một cô gái miền trung, vào Sài Gòn lập nghiệp,  lạc trôi tận Kiên Giang và giờ thì chuẩn bị vương vấn tận An Giang đâu.

Nói đoạn, chị dừng lại trong sự ngạc nhiên, nắm lấy bàn tay đang ướt đẫm mồ hôi của tôi cười hiền: “Em thấy không? Cuộc đời này dài lắm, biết bao nhiêu chuyện xảy ra, muốn hay không ta đều phải biết chấp nhận, chẳng điều gì có giá trị có thể dễ dàng đạt lấy cả, em đừng buồn, rồi sẽ ổn thôi. Giờ thì về thôi cô gái của Chị, ngày mai gặp nhau tại quán này nữa nhé, Chị biết ta tin tưởng được nhau.” Từng lời nói của Chị, nó in sâu vào tim tôi, đến giờ vẫn vẹn nguyên. Đêm đó tôi không ngủ, cứ nao nao cậu chuyện của Chị ở trong lòng.

White một buổi chiều nắng tắt, bóng đổ liêu xiêu, Chị đến trước tôi, vẫn nụ cười thật tươi dịu dàng và nồng nàn như thế, hôm nay quán vắng, hai chị em gọi nước như hôm qua, tôi uống cà phê và chị uống trà sen. Im lặng hồi lâu, miên man chạy theo dòng suy nghĩ riêng mình: “Sao nào, có muốn nghe tiếp chuyện của Chị không?” Chị mở lời. Tôi như mở cờ trong bụng, cười thật tươi và gật đầu nghe Chị kể.

Gần đến ngày Chị lên Long Xuyên nhập học, ngành tài chính ngân hàng, cứ mỗi bữa cơm Chị lại phải nhận ánh mắt khó chịu của mẹ chồng, ba chồng dễ tánh cũng không vừa lòng, ông ăn vội chén cơm rồi ra trước hiên nhà châm điếu thuốc, nhà Anh đông người, anh chị dâu sống cùng cũng chẳng quý mến gì người phụ nữ có chồng con mà đi học tiếp này. Những ngày đó đối với Chị buồn gấp bội lần chuyện thất tình nhỏ nhặt của tôi, cũng may còn có Anh bên cạnh, phụ nữ dễ buồn nhưng chóng quên, dù cho phải chịu đựng hy sinh thế nào chỉ cần có người thấu hiểu, luôn là chỗ dựa điểm tựa vững chắc thì sẽ vực dậy được ngay thôi, tình yêu của Anh dành cho Chị là như thế. Chị đi học xa nhà, hàng tuần Anh với bé Phúc đều lên thăm Chị, có lần Phúc hỏi Chị: “Mẹ ơi, làm người lớn có vui không hả mẹ?” Chị nhìn sâu vào đôi mắt con, chỉ mong con mãi nhỏ bé hồn nhiên như thế, vì cuộc đời nhiều sóng gió bon chen lắm, chỉ muốn bao bọc chở che con như vậy mãi thôi.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi, thoắt cái chúng tôi đã là sinh viên năm ba, hôm qua nhận được tin nhắn của Chị mà bồi hồi: “Linh ơi, Chị mệt mỏi quá, đến giây phút này rồi, Chị buông bỏ có được không?” Bấm số gọi cho Chị mà lòng chênh vênh lắm. Tôi ngồi nhìn Chị thật kĩ, đã lâu chúng tôi không ngồi lại với nhau như thế này, hôm nay là tôi 21 tuổi và Chị 31 tuổi, khác nhau cả một thế hệ, nhưng tâm can thì không. Chị nói nhà chồng ép Chị về chăm sóc ba mẹ chồng, cho anh chị dâu ra riêng, còn hơn một năm nữa thôi, Chị thật lòng không muốn chùn bước ngay lúc này, thật lòng muốn thoát khỏi khuôn khổ hiện tại. À mà Chị tôi học giỏi lắm, hầu như năm nào Chị cũng có học bổng, bạn biết đó phụ nữ giỏi thì luôn phải chịu khổ nhiều. Tôi mở lời, cố ngăn những giọt nước mắt kia đừng chảy, Chị vẫn mạnh mẽ đến thế, tĩnh lặng nhưng chẳng còn an nhiên: “Chị ơi! Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, còn có Anh bên cạnh Chị mà, người đàn ông của Chị sẽ giải quyết được chuyện này, Chị đừng bỏ cuộc có được không?” Chị cố gượng cười, tay mân mê tách trà sen đã cạn, liếc nhẹ đồng hồ đã điểm sáu giờ tối, chia tay tôi, Chị nói Chị đã nhẹ lòng hơn. Ở  cái ngưỡng tuổi 30, vậy mà đời chị đã quá nhiều gập ghềnh và vẫn còn nhiều khó khăn phía trước

Tôi bước ra cửa nhìn theo bóng Chị khuất xa dần, đôi vai run run trong gió, có gì đó nhẹ rơi vô tình hay vô thức, người phụ nữ mà tôi yêu thương tôn trọng hôm nay đã đạt tới giới hạn, người phụ nữ vô cùng mạnh mẽ mà tôi biết, hôm nay đã khóc.

Long Xuyên chiều nay mưa rơi nặng hạt, đặt tay lên bàn phím ghi lại câu chuyện của chị mà chạnh lòng, chỉ mong mọi thứ sẽ có kết thúc tốt đẹp, chỉ mong chúng tôi sẽ được tốt nghiệp cùng nhau, tôi vẫn sẽ thấy nụ cười nở trên môi người phụ nữ xinh đẹp ấy, giờ chỉ muốn nói với chị câu: “Chị ơi, em thương và quý Chị nhiều lắm”.

Thuỳ Linh