CHONG CHÓNG VÀ NHỎ

209

Hôm nay trời lại mưa, nắng mưa thất thường giống như tâm trạng của con người và ít nhất là giống Nhỏ- lúc này. Hai hôm rối, hôm nào Nhỏ cũng ngồi trông tin nhắn của Chong Chóng nhưng hắn thì… Không biết điều gì làm tất cả thay đổi thế này nữa? Nhỏ không biết điều gì khiến nhỏ buồn tê tái đến vậy và cũng không hiểu tại sao tên đáng ghét kia lại ảnh hưởng đến cuộc sống của Nhỏ nhiều như vậy. Hắn là người xa lạ, thậm chí là người đáng ghét với Nhỏ lúc đầu, còn bây giờ thì…

Nhìn những hạt mưa rơi lộp độp trên mái nhà của phòng trọ nghe như bản nhạc hòa tấu trầm buồn đi vào tim Nhỏ làm loang lỗ bức tranh cuộc sống đang rực rỡ sắc màu. Nhỏ ngồi nhớ lại những ngày đầu tiên đặt chân đến ngôi trường xa lạ này, hàng đống những áp lực và khó khăn trút lên vai Nhỏ để rồi đôi khi Nhỏ muốn từ bó tất cả. Chính Chong Chóng là người đã giúp Nhỏ vượt qua những điều đó, hắn giống như món quà mà cuộc sống này ban tặng cho Nhỏ- Nhỏ nghĩ vậy. Nhỏ lém lỉnh, nhanh nhẹn, thích nói chuyện nhưng đôi lúc lại nhút nhát kì lạ. Không hiểu từ bao giờ, Nhỏ hình thành thói quen chia sẻ mọi điều với Chong Chóng, không biết từ lúc nào hắn đã đi vào suy nghĩ và cuộc sống của Nhỏ, chi phối tâm trí và mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Nhỏ là người có thể đọc được suy nghĩ của người khác qua ánh mắt còn Chong Chóng thì hoàn toàn ngoại lệ. Không thể hiểu được tại sao có lúc thì hắn như một ấm nước nóng có lúc lại như ngăn đá tủ lạnh. Hình như từ lúc quen biết hắn Nhỏ luôn là người bắt đầu cuộc nói chuyện còn hắn lại là người kết thúc nó bằng tin nhắn. Hai hôm nay tự nhiên hắn biến mất, Nhỏ ngồi bó gối trước cửa phòng trọ, mắt nhìn đăm đăm vào chiếc điện thoại-một sự trông đợi.

– Không lẽ lúc nào mình cũng là người nhắn tin trước à? Không lẽ mình luôn là người bắt đầu? Dù gì thì mình cũng là con gái mà. Không thèm !

Cái đầu óc ương ngạnh của Nhỏ bắt đầu nổi lên cùng với tính tự ái trời ban. Nhỏ chỉ còn biết ngồi nhìn chiếc điện thoại và những giọt nước mắt bắt đầu rơi. Nhỏ tự nói với mình:

– Không thèm nói chuyện với người không quan tâm đến mình nữa. Đồ đáng ghét. Đồ không có trái tim. Hic hic.

Cảm giác bị bỏ rơi, sự uất nghẹn ùa về làm những giọt nước mắt tràn ra khỏi mi rơi xuống. Nhỏ muốn gào thật to tên ke đáng ghét đã bỏ mặt Nhỏ nhưng rồi lại không thể bởi tiếng nấc đã chặn đứng tất cả.

Mấy hôm trước hắn còn làm nhỏ cười tít mắt bới tin nhắn: “Chúc Nhỏ buổi sáng tốt lành”, giờ thì hắn là kẻ thất hứa. Hắn đã hứa đánh thức Nhỏ mỗi buổi sáng nhưng giờ lại để Nhỏ thức dậy một mình với tiếng đồng hồ reo chán ngắt mà nó cũng đã sắp hết pin rồi.

Trời không mưa nữa. Chiều muộn, những giọt nắng yếu ớt của ngày tàn cũng đủ làm long lanh những hạt mưa còn đọng lại trên kẻ lá. Những con đường ẩm ướt đông người qua lại, mọi vật tràn trề nhựa sống sau cơn mưa. Thiên nhiên được gột sạch lớp bụi bẩn và khoác lên mình sắc áo mới, ca hát cho cuộc đời một bản nhạc du dương, bất tận. Trời nhanh tối, nhìn đồng hồ đã 6h hơn, Nhỏ lại phải đến lớp.Nhỏ vùi đầu vào những con số, những bài toán quy hoạch tuyến tính, những lý thuyết tiền tệ khô khan để quên đi một nỗi buồn. Ra khỏi trường, con đường buổi tối sau cơn mưa vẫn đông người qua lại. Những nụ cười, những tiếng nói ríu rít của những người xa lạ tự nhiên làm Nhỏ thấy trái tim mình thắt lại.

Sau buổi học trở về phòng trọ. Căn phòng bốn người giờ chỉ còn mỗi một mình. Như bao cô gái khác, Nhỏ cũng sợ ma, sợ sấm, sợ gián và sợ cả trời mưa nữa. Chính Chong Chóng là người an ủi Nhỏ những lúc Nhỏ như con mèo sợ sấm. Một mình giữa căn phòng, sự yên lặng đến đáng sợ. Cầm chiếc điện thoại trong tay, lục tìm trong danh bạ một số điện thoại bạn bè để chia sẻ những gì của mình:

– Không được. Chẵng lẽ lâu lâu gọi cho tụi nó chỉ để kể về những chuyện không vui của mình thôi ư? Vậy thì kì lắm.

Vậy là mọi việc trở về trong im lặng. Nhìn lên vách tường, dừng mắt lại tại câu châm ngôn ” Hãy làm cho người khác điều mà bạn muốn họ làm cho mình”. Nhỏ lại nghĩ về Chong Chóng.

– Hắn đang làm gì không biết. Rốt cuộc là hắn đang nghĩ gì trong đầu? Tại sao vậy? Mình chưa bao giờ làm chuyện gì để hắn bực nhưng tại sao hắn lại như vậy? hic hic. Nhỏ nhớ Chong Chóng lắm, Nhỏ muốn được như ngày xưa. Hu hu….

Nhỏ cầm điện thoại muốn nói rõ mọi thứ trong lòng nhưng rồi Nhỏ lại không can đảm làm điều đó. Nhỏ nghe rõ tiếng thở dài của mình.

– Mình không thể mãi mãi thế này được. Mọi chuyện sẽ kết thúc từ ngày mai.

Thật là không hiều nỗi, lý trí bảo Nhỏ hãy kết thúc tất cả nhưng trái tim thì lại đang kêu lên tên Chong Chóng. Trời về khuya, sự yên lặng càng lúc càng đáng sợ. Nhỏ không thể để nỗi nhớ dày vò mãi thế này được nhưng dù không muốn nó cũng tràn về hành hạ tâm trí. Vớ lấy chiếc điện thoại, Nhỏ muốn nhắn tin cho Chong Chóng, muốn nói thật nhiều nhưng rồi Nhỏ chỉ soạn được mỗi dấu chấm (.) và gửi đi, như một sự chấm dứt. Tin nhắn gửi đi có cảm giác như nó lạc vào một khoảng không trống rỗng. Hy vọng rồi thất vọng, không một tin nhắn trả về. Nhỏ nghĩ là: Người ta không muốn nói gì nữa thì mình cũng không nên dày mặt mãi thế này. Đững bao giờ rơi những giọt nước mắt vô nghĩa vì những điều không xứng đáng.

Hôm sau, trời đẹp, Nhỏ thức dậy bằng bài hát “mỗi ngày một niềm vui”:

– Mình sẽ sống cho mình, sống lạc quan và xứng đáng hơn nữa.

Hôm nay Nhỏ làm thật nhiều việc để lãng tránh nỗi nhớ. Buổi tối đi học, lại là các học thuyết kinh tế, tuy không ưa gì nó nhưng vẫn phỉa cố tập trung. Tan lớp, dắt xe ra khỏi trường, Nhỏ tròn xoe mắt trong cặp kính cận. Trước mắt Nhỏ là Chong Chóng, Nhỏ lắc đầu nguầy nguậy như để cố xua đi ảo giác trước mặt. Nhưng mà không phải ảo giác, thật sự là hắn, hắn đang mỉm cười nhìn Nhỏ:

– Ra trễ vậy. Anh đợi em lâu quá. Em ăn tối chưa?

Nhỏ chẳng thèm trả lời, Nhỏ chỉ biết đứng đó, nhìn hắn và rơi nước mắt.

– Em làm sao thế? Anh xin lỗi mà. Mấy hôm nay anh bận quá, điện thoại anh hết tiền rồi, anh không thể nhắn tin cho em được. Em đừng khóc nữa, đừng khóc mà.

– Anh … anh… hic hic. Anh bỏ mặt em, anh thi gan với em. Anh đáng ghét.

– Hãy hiểu cho anh. Đừng khóc nữa mà.

– Hic hic. Kệ tui, tui khóc không liên quan gì tới mấy người. Mai mốt tui không thèm quan tâm gì tới mấy người nữa. Mặc kệ mấy người. Mấy người có biết là mỗi tối tui trông tin nhắn của mấy người thế nào không hả? Mấy người có biết là mấy người làm tui buồn thế nào không hả? Người đáng ghét.

– Anh hiểu mà. Anh xin lỗi. Nói cho anh biết anh làm sao thì không giận anh nữa. Hay anh mua kẹo cho Nhỏ nghen, mua cả Chong Chóng nữa.

– Thôi đi, em không phải con nít

– Không phải con nít thì đừng khóc nữa

– Vậy thì anh mua kẹo cho em đi. Mỗi sáng phải nhắn tin gọi em dậy nữa.

– Được rồi. Anh hứa mà!

– Lỡ anh thất hứa thì sao?

– Thì điện thoại anh sẽ bị cháy

– Hihi

– Em cười rồi, không giận anh nữa nhé

– Không biết, hihi

Mọi chuyện rồi sẽ trôi qua như một cơn gió. Điều quan trọng nhất là lúc này Nhỏ và Chong Chóng đang đi cạnh nhau, in bóng trên con đường này. Trong lòng Nhỏ cảm giác mọi thứ hôm nay thật tuyệt vời vì có Chong Chóng. Vâng, vì Chong Chóng đã xoay xoay nhẹ nhàng trở lại trong tim nhỏ.