CHẤP CÁNH

214

Một người khi được sinh ra trên cõi đời là một định mệnh. Hạnh phúc, sướng vui hay đau khổ, tang thương đôi khi không do con người ấy tự quyết định. Nhưng luôn tồn tại một điều hiển nhiên rằng, tình yêu thương giữa người với người không bao giờ có “vạch giới hạn”

Em còn bé lắm. Mắt của em chưa nhìn rõ được mọi thứ xung quanh, da thịt em còn đỏ và lấm tấm bông sữa. Miệng em bé chúm chím như một chú chim non thích hót. Tóc của em chưa mọc dài và dày, chỉ lưa thưa vài sợi con con yếu ớt. Cuộc đời trong sáng bao bọc lấy em như nuôi dưỡng một thiên thần nhỏ với đôi cánh bằng pha lê trong suốt mong manh, dễ vỡ. Người ta nhặt được em trong một đêm đông gió rít thê lương, ngoài trời cây cối phát run lên vì những luồng không khí sắc lạnh luôn chà xát mọi vật không chút thương tiếc.

Chị – một phụ nữ sành sỏi. Hiểu sự đời và xem đời là một giấc mơ vừa dã man lại dịu dàng, vừa khủng khiếp lại dễ khiến người ta mê mẩn. Cái thuở bé ngây thơ ở miền quê nghèo heo hút, đói khổ quanh năm ám ảnh và thúc giục chị phải sống sao cho hơn người. Những cảnh buôn gánh bán bưng, bữa đói bữa no, tay chai da sạm khiến chị tởm lợm và khinh ghét. Những trận đòn tới tấp của ba mẹ nuôi quất vào người càng làm chị thêm căm thù cái nghèo, cái khó. Chị phải sống nhịn nhục, chịu đựng như một con chó, giả vờ ngoan ngoãn, đợi đến lúc thời cơ thuận lợi thì sẽ thoát ly cái chuồng hôi thối đầy “mùi” tù tộ.

Khi bước vào tuổi dậy thì, mọi người trong xóm nhận ra được vẻ đẹp tuyệt vời của một bông hoa rừng còn tinh khôi trong sương sớm. Nhiều người dòm ngó, ngỏ lời, chị phớt lờ tất cả. Lũ trai tơ ấy chẳng làm nên tích sự gì cả, sáng chiều cứ lo chúi mũi vào những công việc mà đồng tiền kiếm được chẳng đủ để dành cho bữa cơm ngày hôm sau. Lấy họ có nước đi ăn mày à? Nhưng chị không thể sống như thế mãi được, phải có lúc chị lấy chồng, mà nhất thiết là phải lấy ai đó thiệt giàu, xấu đẹp không thành vấn đề, miễn sao sống sung sướng là được. Không ai biết trong đầu chị đang toan tính điều gì, ba mẹ nuôi vẫn cười nói rôm rả, họ đang dự định gả chị cho một thằng ma cô trong xóm cho rảnh nợ. Thằng đó nhà giàu nhưng ăn chơi đàng điếm nổi tiếng khắp nơi. Nhưng chị cũng đâu thèm để tâm tới…

Ý định chưa thành thì chị bị bọn buôn bán phụ nữ, trẻ em gạ gẫm đưa sang biên giới. Lúc đó, chị hoang mang, lo sợ, nhưng khi biết thảm cảnh mà mình đang đối mặt, chị vỡ lẽ thì đã quá muộn. Bản lĩnh của một phụ nữ lúc xưa giỏi sống chịu đựng giờ là vũ khí lợi hại nhất giúp chị trụ vững giữa những bầy sói dữ tợn. Mấy năm trời sống trong địa ngục, chị lần lần học tập được khả năng sinh tồn, cao tay hơn, “độc chiêu” hơn cả những “đám đàn chị” đã “lỗi thời”. Và chính vì vậy, chị đã dụ dỗ được một người si mê chị tột đỉnh đưa chị về Việt Nam. Trong thâm tâm chị, ý định lấy được chồng giàu chưa bao giờ tắt lịm, giờ đây khi có điều kiện mới, nó lại càng bùng phát dữ dội hơn nữa. Nhưng thật tiếc, sự đời người tính không bằng trời tính, người mà chị định lợi dụng sau khi về Việt Nam được mấy ngày đã bị công an tóm cổ vì tội mua bán ma túy. Chị vô can nhưng từ đó cũng mất hết chỗ nương tựa. Bơ vơ, trơ trọi, không có trình độ, không có nghề nghiệp, cơn đói hoành hành, sự giàu sang, cuộc sống trưởng giả ngày trước cứ bấu víu, đeo đẳng chị dai dẳng và lì lợm. Chị đứng giữa hai ranh giới bắt buộc phải chọn lựa. Có lúc chị đã nhảy sông tự tử nhưng may mắn sống sót… Có lẽ ông trời không muốn cho chị chết trước khi gặp thiên thần nhỏ bé của đời mình và hiểu được giá trị sống tuyệt vời nào giờ vô tâm không thấy được…

Khi soi mình trong gương, nét đẹp rạng ngời vẫn chưa có dấu hiệu mờ phai, những đường cong quyến rũ trên cơ thể vẫn còn rất gợi cảm. Chị nhận ra mình chưa già, chưa có nếp nhăn và sự thanh xuân, tươi trẻ vẫn như vẫy gọi. Vậy là như một sự sắp đặt sẵn, ma đưa lối, quỷ dẫn đường, chị trở lại hành nghề như lúc ở biên giới. Là một người từng trải, có nhiều kinh nghiệm, chẳng mấy chốc chị đã cặp kè với những “đại gia” giàu nứt đố đổ vách, tiền của kiếm được còn hơn xưa gấp bội phần. Chị ngây thơ nghĩ, đâu phải lúc nào ông trời cũng bất công… Nào ngờ…

Em bị nhiễm HIV. Người mẹ nhẫn tâm sau khi sanh em đã bỏ em lại cô đơn trần trụi giữa cuộc đời, mặc cho tiếng khóc trẻ thơ cứ vang rên trong nỗi than oán, trách cứ như là một lời buộc tội mà cuộc đời đáng nguyền rủa đã mang lại. Người đàn bà ấy bỏ đi đâu cũng không ai biết, có lẽ tiếp tục sống tệ hơn cũng nên. Hoặc là đã kết thúc cuộc đời tại một khúc sông nước xoáy điên cuồng nào đó. Đi hết cuộc đời, mãi mãi em cũng không thể biết được mẹ mình là ai và khi nào mẹ sẽ đến để đón mình đoàn tụ với mẹ.

Chị bồng em trên tay, nước mắt chảy dài. Chưa từng làm mẹ, nhưng chị hiểu và yêu thương trẻ con hơn bất kì bà mẹ nào. Đôi má ửng hồng của em làm tim chị se thắt. Cuộc đời của chị đến đây coi như xong, còn đứa bé này, xinh xắn, đáng yêu đến thế nhưng số phận của nó chẳng bao giờ thoát khỏi một cái gặt của lưỡi hái tử thần. Nhưng không sao, chị vẫn còn thời gian để cảm nhận rằng cuộc sống của mình có giá trị và ý nghĩa hơn bao giờ hết khi được nhìn, chăm sóc và yêu thương em như chính đứa con ruột của mình.