Cà phê không đường

203

Thôi nhé, hy vọng chị sẽ không phải viết thư cho em nữa mà một ngày nào đó thật gần, chị sẽ được ngồi uống cà phê với em để mắng nhiếc cái vẻ ngoài ngổ ngáo đáng yêu của em, để được nhìn thấy em cười. Để chị cùng cười với bởi vì chị cũng đang buồn, đang cô đơn lắm đây. Hai chị em mình sẽ tìm ra câu trả lời cho câu hỏi: cuộc đời này còn có điều gì ý nghĩa hơn nỗi buồn của riêng mình. Và ta sẽ nghiêng người nhìn xuống để mà sống nhé !

Quán tên là Phố. Chắc là tại vì nằm ngay giữa trung tâm. Ngay đường liên tỉnh xuyên qua thị xã, xe cộ chạy qua chạy lại ồn ã không lúc nào dừng. Nhưng chui vào quán, đi thẳng ra phía sau thì là cả một không gian thật lãng mạn. Ở Long Xuyên nhỏ xíu như cái lỗ mũi này không có nhiều những quán như thế. Bamboo nằm khuất trong một một ngõ hẽm yên tĩnh nhưng lại có vẻ bé nhỏ quá. Lần nào vào đó, nó cũng có cảm giác mình đang ngồi uống cà phê ngay giữa một căn tin với bao nhiêu là người quen dù quán bày trí rất xì tin. Beautiful Sunday thì lại hẹp và âm u. Vào trong đó liếc ngang liếc dọc, đâu đâu cũng thấy mấy cặp tình nhân ngồi tựa đầu vào nhau rủ rỉ rù rì, ngượng chết.

Lùa tay vào mái tóc hớt ngắn kiểu cao bồi, trùm lên cái mũ jean bụi bụi, khoác chiếc áo thun rộng chằng chịt ngang dọc những dòng chữ “khủng bố” cho hợp với cái quần một lô một lốc túi đắp ngang đắp dọc kiểu híp hop, xỏ chân vào đôi giày xì bo sành điệu, nó cưỡi lên con ngựa Spacy mới rửa phi một mạch đến nhà trọ của chị Trang.

Ăn mặc như thế này, lần nào gặp nó, chị Trang cũng sẽ mắng nó tơi tả bằng cái giọng cưng chiều mà nó rất thích cho mà xem:

–          Con yêu quái, ăn mặc như con trai vậy mà rủ bà chị này đi theo cho mang tiếng hả ?

Lúc đó nó sẽ cười hì hì:

–          Thì bà chị cứ giả bộ như đang bị một thằng boy nào đó theo đuổi đi !

Rồi khi chị đang trừng mắt, nó sẽ tức thì hạ giọng:

–          Ủa mà nhìn em giống con trai lắm sao ?

Chị Trang sẽ nhìn nó không khoan nhượng:

–          Nửa đực nửa cái, không giống con giáp nào hết trong 12 con giáp.

Khi ấy, chắc chắn là nó không muốn đùa nữa. Nó sẽ nghiêm giọng, rồi nhìn xa xăm bằng một đôi mắt ướt như sắp khóc:

–          Nhiều khi em chỉ ước mình là con trai.

–          Cái gì nữa rồi đây ? Cái con nhóc này ?!

Chỉ chờ vậy thôi, nó sẽ nói ngay cái câu mà nó muốn nói một trăm lần:

–          Em ghét Hoàn !

Valentine và câu chuyện tình yêu buồn
Ảnh internet

Và nó còn biết, khi gặp được chị và nói xong câu đó, nó sẽ thèm được khóc và chắc là nó sẽ khóc. Nó sẽ ôm chặt lấy chị, gác cái cằm lên vai gầy gầy của chị mà mặc tình để cho nước mắt nóng hổi tha hồ mà chảy cho sướng. Đúng rồi, vì chị Trang luôn là chỗ dựa tinh thần của nó cho dù hai chị em có nhiều điều trái ngược. Nó, gia đình là tiệm vàng giàu nhất nhì ở thị trấn. Chị Trang, hầu như không có sự chu cấp của gia đình, vừa đi học vừa đi làm thêm. Nó ngang ngược bướng bỉnh như một thằng con trai quậy phá. Chị Trang, mềm mỏng và có vẻ chịu đựng như người phụ nữ trong văn học thời kỳ trung đại.

Chị sẽ nghe nó nói, nói hết. Rằng nó đã yêu anh Hoàn rồi !!!

Đó là thầy giáo dạy kèm Tiếng Anh cho nó. Chính xác là một anh sinh viên lớn hơn nó ba tuổi, học năm thứ tư cùng khóa, cùng lớp với chị Trang và cũng do chị giới thiệu để đáp ứng yêu cầu của nó. Nó yêu anh. Nhưng hầu như chưa bao giờ anh để ý đến nó cả !

–          Em không học nữa !

Nó chớp mắt, vẻ giận dỗi, viên phấn lăn nhẹ trên bàn trước khi rơi xuống đất và gãy làm đôi.

–          Sao vậy Thanh ?

Anh Hoàn hỏi, mắt nhướng lên làm đôi lông mày đậm cũng dịch chuyển nhẹ nhàng trên khuôn mặt cương nghị. Nó mĩm cười tinh quái:

–          Mình đi uống cà phê đi anh ! Vào quán nào mở toàn nhạc ngoại quốc, mình vừa nghe, vừa học, há ?

Anh nhìn nó tỏ vẻ không hài lòng:

–          Lại lười biếng nữa rồi ! Anh sẽ mách chị Trang là em dạo này học rất thiếu tập trung.

Nó dẩu môi:

–          Anh cứ “méc” thoải mái, chị Trang cưng em lắm !

Mặt anh có vẻ rất nghiêm trọng:

–          Vậy thì anh sẽ thôi, không dạy kèm cho em nữa… Em học không tiến bộ thì anh cảm thấy xấu hổ lắm.

Nó hoảng hốt:

–          Đừng anh, em học khá lên nhiều lắm mà ! Học kỳ rồi, em đâu có bị thi lại môn tiếng Anh đâu ? Now, let’s begin ? OK ? (nào chúng ta bắt đầu chứ ?)

Anh mĩm cười. Một nụ cười mà nó chưa thấy ai cười đẹp như vậy:

–          OK ! Now, please review the old lesson ! (Vâng, bây giờ em nhắc lại bài cũ đi !)

–          Can I make the “Wish” sentence ? (Em đặt câu có cấu trúc “Mong ước” được không ?)

–          OK ! (Được chứ!)

–          I wish you recognize my love for you (Ước gì anh nhận ra tình yêu của em dành cho anh)

–          Câu gì kỳ vậy ? – Anh trố mắt ngạc nhiên đến mức không tiếp tục nói bằng tiếng Anh với nó nữa. Nhưng nó mặc kệ, nó vẫn bướng bỉnh:

–          Không đúng sao anh ? Câu này viết như vầy nè !

Nhìn vào đôi mắt đen của anh, nó không kềm lòng được. Nó dùng ngón tay trỏ của mình vẽ vẽ lên giấy rồi bất chợt, ngón tay trở nên liều lĩnh, đưa lên gương mặt đang ngạc nhiên của anh, nó vẽ nhẹ nhàng lên má anh, lại còn đưa vòng qua hàng ria mép đen và chạm nhẹ vào môi anh…Nó cắn nhẹ môi mình và cảm thấy tim đập thật nhanh khi nhìn anh đang ngạc nhiên đến mức chưa kịp có phản ứng gì. Đôi mắt anh lại có vẻ bối rối…Bỗng nó bật cười để che giấu một điều gì đó mà chỉ thiếu một chút nữa thôi sẽ lộ diện ra ngoài.

Lần này thì anh nổi giận thật sự:

–          Em đùa với anh phải không Thanh ? Thôi, bắt đầu từ mai, em sẽ không học nữa và hãy tìm người khác thay thế nhé !

Rồi anh đùng đùng đứng dậy thu xếp tập vở, dắt chiếc xe đạp ra về bỏ nó lại với đôi môi cong bướng bỉnh nhưng đôi mắt thì đỏ hoe như sắp khóc.

Nó bắt đầu mất tập trung như anh nói khi nhận ra anh đã mang đến cho nó nhiều cảm xúc mới lạ, tất nhiên không chỉ là những điều làm cho nó khâm phục. Anh, anh cả trong một gia đình đông anh em đầy khó khăn, đến từ một vùng quê nghèo khó, vừa đi học, vừa đi làm thêm để không chỉ giải quyết đời sống xa nhà mà còn chắt chiu gửi về cho em út. Chị Trang đã kể cho nó nghe rất nhiều về anh: nào là chân thành, giàu tình cảm,  nào là sống có ý chí và nghị lực. Nhưng nó cũng thấy nhiều điều mà chị Trang không nói. Anh là ông thầy tận tình mà cũng rất nghiêm khắc với nó. Nó chưa bao giờ thấy anh hút một điếu thuốc nào, hai chiếc áo sơ – mi sờn cũ của anh cứ thay phiên nhau trong những bận anh đến nhà nó dạy kèm. Chiếc xe đạp cọc cạch hay trở chứng mà đôi khi anh phải ấp úng xin lỗi nó vì đến trễ giờ dạy. Một bận anh để quên quyển tập lại trên bàn của nó, nó đã tò mò đọc một bức thư nhà của má anh gửi cho anh. Lá thư đó dù rất nhiều lời lẽ động viên nhưng bằng sự nhạy cảm con gái, nó nhận ra trong đó nặng trĩu những lo toan. Một người cha già là lao động trụ cột trong nhà, một người mẹ buôn gánh bán bưng chạy hàng rau cá ngoài chợ huyện, những đứa em nheo nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn.

Nhà trọ của chị Trang kia rồi ! Ơ, nó nhìn thấy một chiếc xe đạp quen quen. Là xe của Hoàn, đúng thật là xe của Hoàn rồi. Không thể khác được. Hay là nó quay về ? Sẽ gặp và kể cho chị Trang nghe vào một dịp khác vậy ? Nhưng tại sao anh lại đến đây ? Ừ thì chắc là có việc gì đó vì chị Trang và anh học cùng một lớp mà. Nó không định gặp anh lúc này đâu sau bữa học mà nó đã làm cho anh nổi giận để rồi cả tuần liền anh không đến dạy kèm cho nó nữa. Thì thôi, đi về vậy. Nhưng sao mà nó cứ chần chừ. Hay là mình gặp anh để làm hòa, xin lỗi anh và sẵn có chị Trang, chị sẽ đỡ cho nó vài lời. Rằng nó còn trẻ con và nghịch ngợm lắm, rằng nó phá phách như con trai và cũng đã nhiều lần chọc giận chị. Chị sẽ nói là anh không dạy nữa thì môn Tiếng Anh của nó vừa mới có dấu hiệu tiến bộ sẽ chững lại cho mà xem. Nó sẽ nhìn anh không nói nhưng âm thầm bổ sung lời chị Trang bằng ánh mắt tha thiết và biết lỗi. Ánh mắt đó sẽ nói với anh,– mà không biết anh có đọc thấu được không – là cả tuần nay nó nhớ anh không chịu nổi. Những ngày có giờ dạy của anh, nó không dám đi đâu dù biết anh nói không đến là không đến thật. Nó bồn chồn và nôn nao, rồi giận dữ vô cớ, rồi ôm gối ngồi tư lự…Nó cũng không hiểu tại sao nó như thế ? Nếu anh không đáp lại thì thôi, chẳng sao. Bao nhiêu thằng boy ở trong lớp cứ mong được công khai đi chơi với nó để cho bao cái đuôi khác phải ước ao. Vậy mà anh…Vừa suy nghĩ, những bước chân tình cảm của nó đã quyết định trước lý trí mà lần bước đến vách nhà trọ của chị…Có tiếng thì thầm bên trong, nó nhìn vào phía cửa sổ, nơi có cái bàn học nho nhỏ của chị Trang mà nó hay nhảy tót lên mà ngồi mỗi lần đến chơi. Giờ đây, chỗ ấy, chị Trang đang ngồi. Hoàn ngồi ở cái ghế phía dưới. Trời ạ ! Anh đang tựa đầu vào người chị. Đôi bàn tay có những ngón thon thả rất dài của chị đang lùa vào mái tóc của anh. Nó không tin vào mắt của mình và đột nhiên cảm thấy nóng bừng ở hai tai, nó xô ngã chiếc xe đạp của anh rồi bỏ chạy.

Leo lên chiếc Spacy đề máy nổ, nó còn kịp nghe tiếng chân của chị chạy ra, và một phản ứng tự nhiên của chị như thể lúc đó nếu không làm như thế thì chị chẳng biết làm gì. Chị Trang gọi tên nó trong nỗi ngạc nhiên, khó hiểu:

–          Thanh ! Thanh !

Hôm đó, nó tới quán Phố một mình, nhất quyết kêu một ly cà phê đen mà không chịu để đường. Nhắp từng ngụm mà nghe nỗi ê chề đắng nghét lan ra và ngấm dần vào da thịt, vào huyết quản, vào tận trái tim đang run lên vì đau, vì giận. Đau cũng không rõ vì cái gì ? Mà giận cũng chẳng biết giận ai ? Nó yêu anh nhiều đến thế sao ? Anh có nói gì với nó đâu ? Và nó cũng đã nói gì với anh đâu ? Chị Trang cũng nào biết gì về cái tình cảm phức tạp chuyển hướng bất ngờ của nó với người mà chị giới thiệu dạy kèm cho nó ?

Nhưng sau ngày đó thì nó không gặp anh đã đành, nó cũng không gặp cả chị Trang. Chị có đến tìm nó nhiều lần nhưng nó thường tránh mặt, bảo là không có ở nhà. Chị đón nó ở trường thì nó luôn lẩn vào đám bạn và cười giỡn luôn mồm để chị không kịp nói gì với nó. Nó còn bỏ giờ. Chẳng để làm gì. Không lên thư viện vì nó không có hứng thú đọc sách lúc này – một thói quen mà nó rất mê. Cũng chẳng nhân cơ hội này cho mấy thằng boy thừa nước đục thả câu. Nó không thèm nhận lời mời đi chơi của bất cứ cái đuôi nào. Nó lên quán Phố, ngồi một mình, nghe nhạc, nhìn vào những bức tranh trừu tượng trang trí trên vách bằng cặp mắt gần như vô cảm mà cố gắng không thèm suy nghĩ gì cả…

Cho đến một buổi chiều, đang ngồi một mình với cái dáng vẻ ngông nghênh điên điên như thế thì chị Trang đến. Chắc là chị đã đi lùng kiếm nó rất nhiều ngày. Chị em đã từng rất thương và hiểu nhau. Nhìn vào đôi mắt của chị, nó thấy ngay điều đó. Nhưng, đáp lại đôi mắt tha thiết và độ lượng trước mặt là cái nhìn hờ hững của nó. Nó cất giọng lạnh lùng như là giọng của ai:

–          Chị đi về đi ! tạm thời em không thích gặp ai hết !

Giọng chị rất buồn:

–          Kể cả chị sao, Thanh ?

Nó bướng bỉnh, lặp lại:

–          Ừ, kể cả chị.

Chị Trang tỏ ra kiên nhẫn, dịu dàng và có cả sự chịu đựng quen thuộc:

–          Thôi được, chị chỉ nói một câu thôi. Anh Hoàn đã nghỉ học rồi. Còn đây là lá thư chị muốn gửi cho em. Thương chị thì hãy cố gắng đọc thư đi nhé nếu như em không muốn nghe chị nói.

Chị Trang lặng lẽ đứng dậy và nhẹ nhàng rời khỏi quán bỏ nó ngồi lại ngơ ngác. Anh đã nghỉ học. Vậy là sao ? Gia đình anh đã xảy ra chuyện gì rồi ? Nó chộp lấy bức thư, run run mở ra, những hàng chữ nghiêng nghiêng quen thuộc của chị Trang bày ra trước mắt:

Long Xuyên, ngày…tháng…

Thanh thương mến,

Anh Hoàn chỉ định phạt em một tuần thôi cho em có thời gian suy nghĩ để rồi trở lại học hành nghiêm túc đàng hoàng, nhưng đã đó một việc không may xảy ra cho Hoàn nên anh ấy đành lỡ hẹn với em. Em là một cô học trò thông minh. Và sau cái ngày em tình cờ gặp anh ấy ở nhà chị, chắc là em đã hiểu. Anh và chị đã yêu nhau từ lâu. Chị lại rất yêu quí em và xem em như là em gái nên anh ấy cũng vậy. Chị rất ái ngại vì linh cảm mách bảo cho chị biết rằng em cũng yêu Hoàn. Chị không đoán lầm đấy chứ bé con? Và chính vì thế, chị muốn em giữ lấy những nét trẻ con đáng yêu của mình nh ưng đôi khi cũng phải cố gắng làm người lớn để chính chắn hơn. Anh Hoàn không tiếp tục dạy cho em được nữa không phải vì lý do xảy ra vào buổi học cuối (anh đã kể chị nghe) mà vì gia đình anh đang rất cần anh lúc này. Ba anh bị tai biến nặng. Anh phải xin bảo lưu kết quả để tạm nghỉ học một thời gian…

Chị rất cảm thông với tâm trạng ấy. Và chị cũng đã có một thời như thế trước khi gặp anh Hoàn. Tất nhiên “khi người ta trẻ” mà. Tuy nhiên, chị muốn nói với em rằng, một ngày nào đó trong tương lai khi ta nhìn lại ngày hôm nay, sẽ chợt nhận ra mình ngày đó thật ngu ngốc và trẻ con nữa. Và chị đã từng hoang mang đến nỗi sợ hãi và từ chối nỗi buồn ấy, nhưng bây giờ chị chợt nhận ra điều đó thật khác. Bởi lẽ sau những lần như thế, người ta lớn khôn thêm nhiều lắm.

Vì vậy, chị sẽ không khuyên em bớt buồn. Em cứ sống cho hết nỗi buồn đó, thậm chí đi đến tận cùng với nó. Nếu muốn khóc, cứ khóc. Rồi thì đứng dậy đi…học bài hay làm một việc gì đó có ích, em nhé. Ban đầu, sẽ không có hứng thú để làm thì hãy ép buộc mình phải làm – để mà sống chứ ? Đúng không ? Rồi sẽ dần thấy niềm vui và niềm tin trở lại. Cuộc sống này đầy những nỗi đau, nên nỗi buồn của mình bé nhỏ lắm. Như báo chí mấy ngày qua đăng tải không ngừng về những con người bất hạnh ở miền trung mưa lũ chẳng hạn. Em sẽ cười không quan tâm. Nhưng cuộc sống, tình yêu riêng tư của mình rồi cũng sẽ chẳng là gì trước những nỗi đau như thế !

Thôi nhé, hy vọng chị sẽ không phải viết thư cho em nữa mà một ngày nào đó thật gần, chị sẽ được ngồi uống cà phê với em để mắng nhiếc cái vẻ ngoài ngổ ngáo đáng yêu của em, để được nhìn thấy em cười. Để chị cùng cười với bởi vì chị cũng đang buồn, đang cô đơn lắm đây. Hai chị em mình sẽ tìm ra câu trả lời cho câu hỏi: cuộc đời này còn có điều gì ý nghĩa hơn nỗi buồn của riêng mình. Và ta sẽ nghiêng người nhìn xuống để mà sống nhé !

………………

Nó thấy những dòng chữ cuối trong bức thư của chị rất khó đọc vì dường như bị nhòe nước. Đôi mắt đầy nước của nó đang làm bức thư như ướt thêm. Chắc là phải tìm gặp chị để nhờ chị nói cho nó nghe những dòng cuối chị viết gì ? Ừ, nó muốn ngay lúc này, nó sẽ không ngồi một mình nữa với ly cà phê không đường mà bên cạnh nó sẽ có chị.  Hai chị em sẽ cùng ngồi uống cà phê, cũng có thể không cần để đường nhưng nó tin chắc rằng cà phê sẽ ngọt như chưa bao giờ ngọt hơn thế. Nó và chị sẽ đếm từng giọt cà phê rơi xuống để… chờ anh trở lại.

Và ngày đó, chắc chắn sẽ là một ngày đầy nắng ấm…

Trần Tùng Chinh